Quyển 1 · Chương 1334: Hạnh phúc giản đơn của Lâm Uyển Thần
Hạ Ca Cao đi rồi, nữ nhân này đối với Dương Phàm mà nói chỉ là một cái tiểu nhạc đệm, chỉ là Lâm Uyển Thần tựa hồ cũng không nghĩ như vậy, rốt cuộc vị đại mỹ nhân này cũng không biết Hạ Ca Cao trong bụng giấu một cái.
Cho nên hai người vẫn là để lại phương thức liên lạc……
Bất quá những điều đó đều không có ảnh hưởng gì tới Dương Phàm, ba người tiếp tục uống cà phê trò chuyện thiên hạ, đối với Trăng Lạnh - loại không nói hai lời liền ra tay giúp đỡ người lạ như vậy, Dương Phàm cũng không biểu lộ thái độ gì.
Loại thuận tay làm việc thiện này, đừng nói là Trăng Lạnh, dù là những nữ nhân khác bên hắn gặp phải cũng sẽ làm, điểm này không thể nói tốt xấu, nhưng lại có chút ấm áp, cho nên Dương Phàm cũng không cảm thấy có vấn đề gì.
Theo thời gian trôi đi, ba người rời khỏi quán cà phê, lại tiếp tục dạo bước ở phụ cận, thỉnh thoảng nhấm nháp chút đặc sản địa phương, nói sao thì nói cũng là lần đầu tới Cô Tô, mỗi ngày ở lỳ trong khách sạn thì khác gì chưa từng tới?
Lâm Uyển Thần cũng đã mấy hôm không được như vậy đi theo bên người Dương Phàm, nắm lấy tay hắn lang thang vô định, loại tiểu hạnh phúc đơn giản giữa tình lữ này nàng vô cùng thích.
Đối với nàng mà nói, dù chỉ là cùng Dương Phàm đi dạo bên nhau nàng cũng chẳng thấy chán, trái lại còn cảm thấy vô cùng ấm áp, vô cùng vui vẻ, vô cùng an tâm.
Từ khi độ thân mật đột phá cột mốc 90 về sau, Lâm Uyển Thần luôn là kìm lòng không đậu, thỉnh thoảng xuất hiện chút cảm xúc lo âu bất an, lúc nào cũng mong Dương Phàm có thể chú ý tới nàng nhiều hơn, đáp lại nàng nhiều hơn.
Dù chỉ là một ánh mắt chú mục, một hành động quan tâm nhỏ bé, nàng cũng sẽ cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Mà tối nay, tuy rằng những chuyện xảy ra khi nàng ở bên cạnh Dương Phàm đều là những chuyện bình thường tầm thường, nhưng dù là lúc nãy Dương Phàm sợ uy nàng liền vội bế nàng chạy, hay là giống như bây giờ nàng nắm tay Dương Phàm lang thang vô định.
Những điều đó đều đủ để Lâm Uyển Thần vui vẻ trong lòng đã lâu, chỉ có thể nói theo độ thân mật tăng trưởng, nàng trông có vẻ ở phương diện nào đó yêu cầu ngày càng cao, kỳ thực dưới đại đa số tình huống lại càng ngày càng thấp, cực kỳ dễ dàng thỏa mãn.
Sở dĩ không xuất hiện sự dao động độ thân mật, đó là bởi vì hiện tại tình ái nàng dành cho Dương Phàm đã quá sâu, muốn đề cao thêm chút nữa đều vô cùng khó khăn.
Ba người cứ dạo bước cho đến khi bóng đêm đã rất khuya, Lâm Uyển Thần mang giày cao gót lại chẳng cảm thấy mệt mỏi chút nào, có lẽ thân thể có mệt, dù sao cũng là một vị đại mỹ nhân nũng nịu mà, nhưng hứng thú bừng bừng cùng nhiệt tình trong lòng lại không hề giảm bớt.
Dương Phàm tuy rằng có thể nhìn ra trạng thái lúc này của Lâm Uyển Thần, lại cũng không đành lòng để nàng thực sự mệt, vì thế mở miệng đề nghị.
“Uyển Nhi, có chút mệt rồi, chúng ta về đi! Ngày mai anh mang em đi du ngoạn các viên lâm cổ điển Tô Châu nhé?”
Giang Nam viên lâm đại danh vang vọng thiên hạ, lấy kỹ thuật tạo vườn tinh xảo điển nhã nổi danh hậu thế, trong đó sơn thủy gắn bó cùng kỳ thạch lâm lập đem sự dịu dàng tinh tế của Giang Nam bày tỏ vô cùng nhuần nhuyễn, có thể nói là thánh địa tiêu khiển, nơi các nữ nhân yêu thích nhất……
Trong đó lấy viên lâm Cô Tô làm nhất, được hưởng danh Giang Nam viên lâm giáp thiên hạ, Cô Tô viên lâm giáp Giang Nam mỹ dự.
Đã như vậy, nếu không mang Lâm Uyển Thần đi du ngoạn một chuyến, làm nàng vui vẻ thỏa thích, Dương Phàm còn mặt mũi nào không biết xấu hổ mà tự xưng là người sủng ái nhất vị đại mỹ nhân này chứ?
Quả nhiên, Lâm Uyển Thần nghe xong lập tức nhảy cẫng lên, lại khôi phục tư thái tiểu nữ hài, vẻ mặt vui sướng xoay người ôm lấy Dương Phàm hoan hô một tiếng.
“Lão công tốt nhất lạp!! Ngươi thật là lão công tốt nhất trên đời!! Uyển Nhi yêu chết ngươi lạp!!”
Hoan hô xong còn chưa hả giận, đối với khuôn mặt Dương Phàm là bẹp bẹp hôn không tha, môi đỏ chà xát khắp cả khuôn mặt Dương Phàm, ai nhìn cũng thấy được lúc này Lâm Uyển Thần hưng phấn dường nào.
Bản thân có thể ở bên cạnh Dương Phàm nhiều hơn liền cũng đủ nàng vui vẻ, mà Dương Phàm còn chẳng chút bủn xỉn tiêu thời gian mang nàng đi chơi khắp nơi, tâm tình nàng làm sao bình tĩnh được?
Nàng biết, đối với lão công của nàng mà nói, thời gian cùng tinh lực là những thứ quan trọng hơn cả tiền tài, mà thứ quan trọng như vậy đối phương lại chẳng hề bủn xỉn với nàng.
Đối với lúc này Lâm Uyển Thần mà nói, Dương Phàm dù cho nàng mấy cái tiểu mục tiêu, cũng không bằng dùng nhiều thời gian bên cạnh nàng làm nàng vui vẻ hơn, tình ái nàng dành cho Dương Phàm đã chuyển biến thành hy vọng được ở bên cạnh người đàn ông này nhiều hơn.
Nàng biết đối với Dương Phàm mà nói, loại ý tưởng này của nàng không thể nghi ngờ là tham lam thật lòng, nhưng Dương Phàm chính là nguyện ý sủng nàng như vậy mà, giờ phút này nàng cảm thấy mình chính là nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời.
Mà đối với Dương Phàm mà nói, có một đại mỹ nhân yêu chính mình như vậy, đó không thể nghi ngờ là chuyện vô số nam nhân khao khát ước mơ, hắn đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Trước kia hắn cũng chẳng mấy tin vào ý vị của tình yêu này, bởi vì ngoài trên TV ra, trong hiện thực là thứ chưa từng gặp qua.
Nhưng hiện tại hắn sẽ cảm thấy, có tiền liền có tình yêu những lời này thật đúng là không phải một câu nói suông, mà là thật sự có.
Nếu là trước khi đạt được hệ thống, đừng nói là Lâm Uyển Thần loại đại mỹ nhân yêu nghiệt cấp bậc này, dù là lúc ban đầu Cố Thụy Khiết cùng Từ San loại tiểu muội muội này cũng sẽ chẳng có giao thoa gì với hắn, trái ôm phải ấp càng là lời nói vô căn cứ.
Thậm chí ngay cả Thương K hay tiểu học muội sa đoạ đều sẽ chẳng thật sự để mắt nhìn hắn, rốt cuộc người ta tránh cũng không ít, nói sao thì nói cũng là cấp bậc giáo hoa, tiếp bàn cũng chẳng tới lượt hắn……
Cho nên tiền là thứ tốt, không có tiền là thật sự thảm.
Trong ba người ít nhất có hai người mang theo tâm tình vui sướng về tới khách sạn, vừa mới tiến vào phòng, Trăng Lạnh liền hiểu chuyện đi vào phòng mình, để lại không gian cho Dương Phàm cùng Lâm Uyển Thần qua hai người thế giới.
Mà Lâm Uyển Thần chẳng hề biết mệt mỏi, chỉ nhớ Dương Phàm vừa thuận miệng nói một câu dạo bước có chút mệt mỏi, vì thế liền xung phong nhận việc luôn mát xa giải lao cho lão công nhà mình.
Dương Phàm lại chẳng phải thật sự mệt mỏi bao nhiêu, tuy nói đi dạo phố là sở trường của nữ nhân, nhưng không chịu nổi thân thể hắn tố chất tốt mà, cho nên trạng thái kỳ thực tốt hơn Lâm Uyển Thần nhiều.
Đương nhiên liền sẽ không thật sự để Lâm Uyển Thần hầu hạ hắn, vì thế hắn cự tuyệt hảo ý mỹ nhân, ngoài miệng nói.
“Uyển Nhi, ngày thường đều là em hầu hạ anh, hôm nay chúng ta đổi vai, để lão công mát xa cho em……”
“Ah??”
Lâm Uyển Thần nghe xong có chút giật mình nhìn Dương Phàm, không ngờ đối phương sẽ nói như vậy, nhưng vẫn nhanh chóng lên tiếng cự tuyệt.
“Không cần lão công, vẫn là em mát xa cho anh……”
“Nghe lời! Lại đây ngồi xuống.”
“Nga.”
Lâm Uyển Thần thấy thái độ Dương Phàm kiên quyết, cũng liền không tiếp tục nói, ngoan ngoãn bước những bước chân dài tới bên cạnh Dương Phàm ngồi xuống sô pha, trên mặt tràn đầy thần sắc cảm động.
Mà Dương Phàm chậm rãi ngồi xổm xuống, trong mắt mang theo ánh mắt vô cùng nóng cháy đánh giá một đôi chân dài trước mặt được bao bọc bởi tất màu đen, hình dáng đôi chân đó có thể nói là hoàn mỹ.
Đôi tay ôn nhu đặt ở trên, thật đúng là ra dáng ra hình bấm bấm, một lát sau khi hắn chuẩn bị cởi giày cao gót cho Lâm Uyển Thần, Lâm Uyển Thần khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ nói.
“Lão công, để em tự làm……”
Mà Dương Phàm trong mắt lóe lên sắc si mê, giống như đang thưởng thức tác phẩm nghệ thuật, ngoài miệng lại nói.
“Em đừng nhúc nhích, để anh.”
“Nga.”
Truyện liên quan
Bá Vương Hộ Chuyên Nghiệp, Giới Giải Trí Chiến Lực Trần Nhà
【Ảnh Đế】+【Giới Giải Trí】+【Cơ Bắp Rắn Rỏi】Xuyên qua thế giới song song, Lâm Đông trở thành một diễn viên quần ...
Cuồng Đồ Thực Hung Mãnh, Sẽ Không Luyến Ái Làm Sao Bây Giờ
【Đô thị + Nhiệt huyết + Thần hào + Luyến ái + Đơn nữ chính】. Khi ấu hổ được Lục ...
Sung Sướng Nữ Nhân Thôn Tẩu
Chàng trai thôn dã Dương Phàm vô tình có được truyền thừa tiên gia, từ đó một bước lên trời, ...
Diệp Phàm Trở Về
Sát phạt quyết đoán + vô địch lưu + thần y + trang bức sảng văn. Kết hôn không lâu, ...
Tử Vong Trăm Triệu Thứ, Ta Phục Chế Thiên Phú Sát Xuyên Vạn Tộc!
“Ta kêu Tô Mục, khi ngươi nhìn thấy những lời này, Nhân tộc đã diệt vong......” . Tô Mục ngoài ...
Trọng Sinh Đế Đô Làm Chủ Nhà
Trần Ái Dân trọng sinh, vừa mở mắt đã thấy mình đang ở trên chuyến xe buýt đầu tiên vào ...