Quyển 1 · Chương 21: Nơi rẻ nhất để xem gấu trúc

Chương 21 Xem quốc bảo tiện nghi nhất địa phương

Cố Thụy Khiết nghe vậy mỉm cười ngọt ngào.

“Ca ca không nghĩ ta phát sóng trực tiếp thì ta liền không đi……”

Hôm nay tiểu mỹ nữ ở bên cạnh, Dương Phàm cũng không làm quá nhiều, người ta vừa mới ở cùng mình, cần gì phải quá kích thích người ta chứ?

Theo sau hắn đi phòng live stream của A Ly và Toa Toa.

Mỗi người xem một vòng liền rời đi.

Ngày hôm sau……

Khi hắn tỉnh dậy thì tiểu mỹ nữ đã thức sớm, đang mở to mắt nhìn hắn chằm chằm bên cạnh.

Thấy hắn tỉnh dậy liền bịt tai trộm chuông nhắm mắt lại thật nhanh……

Hắn rất buồn cười nói.

“Đừng giả vờ, đối mặt với ta còn ngượng ngùng sao?”

Tiểu nha đầu chu miệng.

“Hư ca ca……”

Dương Phàm ngửi thấy hương thơm thiếu nữ, cầm lòng không đậu có động tĩnh, trực tiếp xoay người lên làm bài thể dục buổi sáng.

(Nơi này tỉnh lược một vạn chữ……)

Sau khi xuống giường ăn uống xong.

Hắn vốn định dẫn muội tử đi tiêu xài, nhưng muội tử lại nói muốn cùng hắn đi dạo công viên.

Loại tiểu yêu cầu này vẫn là phải thỏa mãn……

Vì thế tốn mười đồng tiền vé vào cửa, hai người đi xem gấu trúc, đương nhiên, còn có rất nhiều động vật khác.

Chơi mãi đến giữa trưa, bọn họ đang bước chậm về phía khu chùa miếu trong công viên, chuẩn bị đi ăn cơm chay.

Công viên này vốn nổi danh là nơi tránh nóng thị phi, cơ hồ là điểm tham quan tạp cảnh nhất, rốt cuộc năm đồng tiền liền có thể xem quốc bảo gấu trúc địa phương, nơi này vẫn là độc nhất vô nhị cả nước……

Đi đến gần chùa miếu Dương Phàm phát hiện một người rất kỳ quái.

Đó là một trung niên nam nhân quần áo rách rưới, tóc hỗn độn, lúc này đang quỳ lạy trước thềm đá dưới triền núi đối diện với chùa miếu.

Vững vàng mấy cái vái đầu, ngay cả người đi ngang qua bọn họ đều nhìn ra gã đàn ông ăn mặc lưu lạc này vô cùng thành kính.

Khấu đầu xong, đối phương liền đi đến thềm đá ngồi ngay ngắn, chẳng hề để ý ánh mắt của những người khác nhìn hắn.

Lúc này Dương Phàm nghe thấy chị quét rác bên cạnh bàn tán.

“Người kỳ quái này đã tới nơi này vài ngày, mỗi ngày đều phải lễ bái chùa miếu rất nhiều lần, hẳn là kẻ tin Phật, nhưng lại không vào miếu, kỳ quái thật sự……”

Một chị khác cũng theo đó nói.

“Tôi ngày hôm qua còn thấy hắn cùng lũ khỉ tranh giành đồ ăn, có thể là người điên, vẫn là tránh hắn xa một chút……”

“Người điên? Chúng ta có nên báo cảnh sát không? Nếu hắn làm bị thương người thì không hay……”

“Hắn cũng chẳng làm chuyện xấu gì, báo cảnh sát làm gì? Cảnh sát cũng chẳng bắt kẻ lưu lạc mà! Thôi không cần xen vào việc người khác.”

Dương Phàm nhìn gã lưu lạc vài lần rồi, không tiếp tục nghe đám chị em bàn tán, nhân tiện dẫn muội tử tiến vào chùa miếu.

Bọn họ đi dọc đường tỉ lệ quay đầu siêu cao, ngay cả hòa thượng đi ngang qua cũng nhịn không được nhìn Cố Thụy Khiết nhiều lần.

Dẫn loại bạn nữ này ra ngoài chơi, nhà trai có thể nói là tương đối có mặt mũi……

Rốt cuộc mọi người đều nói, đàn ông bất kể tệ thế nào, trước tiên hãy xem người nữ bên cạnh hắn.

Nếu người nữ đó trẻ trung xinh đẹp, khí chất cao nhã, gã đàn ông này nhất định là một người đàn ông thành công.

Đàn ông hơn người nữ 2 đến 3 tuổi thuộc dạng người thường, hơn 5 đến 6 tuổi chính là người ưu tú, mà hơn mười tuổi trở lên thì là người xuất sắc.

Đàn ông hơn bà xã mười tuổi nhất định là người thành danh thành gia.

Cho nên Dương Phàm miễn cưỡng xem như một gã đàn ông xuất sắc.

Tiếp theo mới là xe cộ và trang phục……

Khi bọn họ thắp hương cho Thần Tài, Dương Phàm phát hiện Cố Thụy Khiết nhắm mắt lại lẩm nhẩm điều gì.

Chờ nàng xong liền tò mò hỏi.

“Ngươi vừa mới hứa điều nguyện gì? Thành kính thế……”

Tiểu mỹ nữ ngượng ngùng nhìn về phía hắn.

“Ta, ta hứa là cho ca ca ngươi đầu tư thuận lợi, phát đại tài……”

???

Dương Phàm nghe xong cảm thấy sao mình lại không tin thế nhỉ?

Mang theo ánh mắt hoài nghi nhìn về phía nàng.

“Khoác lác bố……”

“……”

Tiểu mỹ nữ trực tiếp cạn lời, suýt nữa vì câu nói của hắn mà bể mặt, hơi mang vẻ bất mãn nói.

“Là thật sự!! Ca ca phát đại tài ta cũng được thơm lây a! Ta chẳng biết gì, ngay cả hứa nguyện cho mình phát đại tài cũng chẳng thực hiện được cơ mà?”

Dương Phàm nghe xong có chút dở khóc dở cười, nha đầu này còn có kiểu tự hiểu lấy mình thế?

Tiểu mỹ nữ thấy hắn rõ ràng không tin biểu tình, giương nanh múa vuốt vùng vẫy không chịu nói.

“Hư ca ca, người ta trong lòng ngươi lại không đáng tin tưởng sao?”

Dương Phàm hướng về mông nàng chính là “Bang! Một cái tát.

“Hảo, hảo, tin ngươi, tin ngươi……”

“A!! Nơi này nhiều người thế, ngươi sao có thể đánh người ta chỗ đó……”

Hai người vừa đùa giỡn vừa bái hết toàn bộ Phật còn lại, tuy rằng có chút không tôn trọng vị Phật đó, nhưng lúc bái thì tuyệt đối là thành tâm bái.

Theo sau bọn họ đi xếp hàng ăn cơm chay, Dương Phàm trực tiếp mua ba phần, đánh xong đồ ăn liền dẫn túi đối với tiểu mỹ nữ bên cạnh nói.

“Chúng ta đi ra ngoài ăn……”

Muội tử tuy nghi ngờ nơi này có chỗ ngồi vì sao phải ra ngoài ăn, nhưng Dương Phàm lên tiếng nàng vẫn ngoan ngoãn ứng tiếng.

“Tốt.”

Theo sau hai người đi ra khỏi chùa miếu, trực tiếp hướng về phía thềm đá nơi gã lưu lạc kia đi đến.

Tiểu mỹ nữ lúc này cũng biết Dương Phàm mua thêm một phần cơm chay là muốn làm gì, có chút khẩn trương lôi áo hắn nói.

“Ca ca, nãy nghe chị quét rác bảo đó là người điên mà, chúng ta cứ thế này đi qua không an toàn sao?”

Dương Phàm quay đầu trắng mắt nàng nói.

“Đừng nói chuyện lung tung! Kẻ điên cũng chẳng mỗi ngày bái Phật……”

“Nga!”

Nếu ca ca đã nói vậy, nàng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo, nhưng trong lòng vẫn có chút sợ hãi.

Rốt cuộc, rất nhiều du khách cũng không dám lại gần cái bậc thang kia……

Dương Phàm chỉ ở phía trước tùy ý nghe ngóng sự tình của gã lưu lạc này, liền cảm thấy đây tuyệt đối là một người có chuyện xưa.

Kẻ điên không thể nào kiên trì bái phật mỗi ngày, hắn nghĩ giúp được chút nào hay chút ấy, dẫu sao cũng chỉ là một phần cơm hộp mà thôi……

Đợi hắn đến gần thì ngửi thấy trên người đối phương một mùi lạ, giữa mùa hè nóng nực lại ăn mặc dày và bẩn, muốn không có mùi hôi cũng khó.

Hắn lại chẳng mấy để ý, nhưng tiểu mỹ nữ thì nhíu mày, cảm giác người đã tê dại cả người.

Lúc này gã lưu lạc trừng đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm hắn, có lẽ là tò mò vì sao hắn lại chạy đến bên cạnh mình.

Dương Phàm bèn từ trong túi lấy ra một hộp cơm chay đưa cho đối phương và nói.

“Cái này cho ngươi, vừa mới mua cơm chay ở trong chùa miếu.”

Gã lưu lạc nghe vậy mắt sáng rực lên, nhưng thân thể lại không có động tác, cũng chẳng nói lời nào, cứ nhìn hắn như vậy.

Dương Phàm thấy đối phương không nhận cũng chẳng để ý, trực tiếp đặt hộp cơm bên cạnh chỗ gã ngồi, ngay sau đó đi đến một bậc thềm đá khác lấy ra hai hộp cơm chay còn lại.

Một hộp đưa cho Cố Thụy Khiết và nói.

“Cứ ăn ở chỗ này đi! Phong cảnh cũng không tệ lắm……”

Tiểu mỹ nữ với gã lưu lạc kia vẫn có chút sợ hãi, nhưng nhìn Dương Phàm đã ngồi xuống chuẩn bị ăn, tức khắc cảm thấy có không ít cảm giác an toàn.

Khi hai người ăn được một nửa thì đột nhiên phát hiện gã lưu lạc bên kia đã cầm hộp cơm chay đặt cạnh hắn lên ăn.

Động tác ăn cơm của gã có thể nói là ngấu nghiến……

Dương Phàm và cô còn thừa nửa hộp chưa ăn xong, gã lưu lạc đã ăn sạch cả một hộp.

Đối phương vứt hộp cơm vào thùng rác không xa, theo sau lập tức đi tới phía hai người……

Truyện liên quan