Quyển 1 · Chương 367: Đại chiến Tiểu Tiên Giới, Thiên Mã Thánh Đế khiến kẻ thù sụp đổ

Vừa cướp xong đã đánh nhau rồi.

Ngô Lương nắm tai Hắc Hoàng, Hắc Hoàng cắn đạo bào của Ngô Lương, cả hai lăn lộn trên mặt đất.

Phượng Hi ở bên cạnh vỗ tay cổ vũ: “Cố lên, cố lên, Tiểu Hắc cắn hắn đi, Ngô đạo trưởng mau véo tai Tiểu Hắc!”

“Gâu!”

Hắc Hoàng trực tiếp chồm lên, Ngô Lương né được cú vồ của nó.

“Ta cảnh cáo ngươi nhé, đừng ép ta ra tay, nếu không, ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu, ta đại nhân không chấp tiểu cẩu, không thèm so đo với ngươi!”

Hắc Hoàng đâu thèm để ý, dám tham ô bảo vật của Hắc Hoàng nó, hôm nay nó không cho Ngô Lương biết tay thì nó không còn là Hắc Hoàng!

Một người một chó lại quấn lấy nhau, nhất thời tiếng chó sủa và tiếng kêu la thảm thiết của gã đạo sĩ béo không dứt.

“Ta nói cho ngươi biết, dám lừa bổn hoàng, ngươi coi như đã chọc vào phiền phức lớn rồi, Hắc Hoàng đại nhân vĩ đại sẽ luôn ghi nhớ sự bất kính hôm nay của ngươi!”

“Ha hả, ngươi cứ chờ đấy, lần sau đạo gia ta nhất định sẽ thắng ngươi!”

“Nằm mơ đi!”

Tiểu Tiên Giới.

Sâu trong tinh không, một trận đại chiến đang diễn ra kịch liệt.

Tiêu Phàm đánh ra một chưởng, đế uy cuồn cuộn càn quét tứ phương, đẩy lùi vị Tiên Tướng toàn thân rực cháy xích diễm ở đối diện ba bước.

Vị Tiên Tướng kia xích diễm cuồn cuộn quanh thân, sau lưng lờ mờ hiện ra hư ảnh một vầng đại nhật, chính là Xích Nhật Tiên Tướng, một trong mười Tiên Tướng dưới trướng Tiên Quân của Tiểu Tiên Giới.

Xích Nhật Tiên Tướng vô cùng cường đại, hoàn toàn không thua kém Tiêu Phàm, ngọn xích diễm thiêu đốt quanh thân có thể đốt cháy cả bầu trời.

Tạo Hóa Đại Đế Vân Li quanh thân có khí tức tạo hóa lưu chuyển, một chưởng một kiếm, giao chiến cùng một vị Tiên Tướng toàn thân băng lam, hàn khí bức người.

Vị Tiên Tướng kia tay cầm một cây băng thương, mỗi một thương đâm ra, hư không đều bị đóng băng.

Hắn là Huyền Băng Tiên Tướng, cũng là một trong mười đại Tiên Tướng.

Yêu Đế Trần Trường Sinh hóa thành yêu thân vạn trượng, mỗi quyền mỗi cước đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, chính diện đối đầu với một vị Tiên Tướng thân hình cường tráng, toàn thân quấn quanh lôi quang màu vàng.

Vị Tiên Tướng kia mỗi quyền đánh ra đều kèm theo sấm sét nổ vang, khí thế ngút trời, hắn chính là Kim Lôi Tiên Tướng.

Các Chí Tôn bình thường của Tiểu Tiên Giới hoàn toàn không phải là đối thủ của nhóm Tiêu Phàm, cho nên chỉ có thể để các Tiên Tướng ra tay trước.

Ở các chiến trường còn lại, Thiên Mã Thánh Đế, Kỳ Lân Đại Đế Kỳ Huyền, Tiên Mỗ, Thần Thoại Thiên Tôn, Dao Trì Đại Đế, vợ chồng Đại Thành Thánh Thể Tần Trần, Thượng Dương Hoàng, Long Cổ Thiên Tôn, Càn Nguyên Đại Đế và những người khác, đang kịch liệt giao tranh với các Chí Tôn khác của Tiểu Tiên Giới.

Những Chí Tôn đó tuy số lượng không ít, gần gấp đôi phe Nguyên Giới, nhưng thực lực rõ ràng không bằng nhóm người đến từ Nguyên Giới.

Cho nên đây là một trận chiến ngang tài ngang sức, chiến huống vô cùng kịch liệt.

Kỳ Lân Đại Đế một mình áp đảo hai người, Long Cổ Thiên Tôn càng dùng long khu khổng lồ chống lại ba người, vô cùng dữ dội.

Long Cổ Thiên Tôn sau khi đến Tiểu Tiên Giới thì như cá gặp nước, vấn đề tuổi thọ được giải quyết ngay lập tức, hắn một lần nữa trở lại đỉnh cao.

Ngay cả Tần Trần với thân thể Đại Thành Thánh Thể cũng đánh cho một vị Chí Tôn của Tiểu Tiên Giới liên tiếp bại lui.

Xích Nhật Tiên Tướng một chưởng bức lui Tiêu Phàm, sau đó trầm giọng nói:

“Các ngươi còn không đầu hàng? Lần này các ngươi chạy không thoát đâu.”

Tiêu Phàm ổn định thân hình đang lùi lại, khinh thường đáp: “Đừng nói nhảm nữa, ai thua ai thắng còn chưa chắc đâu.”

Vân Li chém ra một kiếm, bức lui Huyền Băng Tiên Tướng, cũng cười nói: “Đánh nhiều năm như vậy, lần nào các ngươi bắt được chúng ta?”

Yêu Đế Trần Trường Sinh thì cười ha hả, một quyền đánh lui Kim Lôi Tiên Tướng: “Đúng vậy, đám Tiên Tướng các ngươi cũng chỉ được cái miệng lưỡi lợi hại.”

Hai bên đều là đối thủ cũ, giao chiến nhiều năm như vậy, đã quá hiểu rõ về nhau, cho nên nhóm Tiêu Phàm căn bản không sợ.

Phía Tiểu Tiên Giới vẫn luôn muốn bắt sống nhóm Tiêu Phàm, nhưng lần nào cũng để họ trốn thoát.

Nhóm Tiêu Phàm từ khi đến Tiểu Tiên Giới, vì sống đủ lâu, lại thêm việc bị Tiểu Tiên Giới không ngừng truy bắt, thường xuyên chiến đấu, nên thực lực của họ đều có tiến bộ rất lớn.

Trong đó, Tiêu Phàm, Yêu Đế, và Tạo Hóa Đại Đế là những người nổi bật nhất, so với những người khác, thiên phú của ba người họ tốt hơn một chút.

Mấy vị đại Tiên Tướng như Xích Nhật Tiên Tướng trong lòng vô cùng ấm ức.

Bọn họ không hiểu, Tiểu Tiên Giới của họ rõ ràng có thực lực, rõ ràng không thiếu Chí Tôn, tại sao Tiên Quân đại nhân không cho họ mang thêm người?

Nếu mười Tiên Tướng cùng ra tay, nhóm người Tiêu Phàm này căn bản không thể trốn thoát.

Nhưng Tiên Quân đại nhân mỗi lần chỉ để vài người trong mười đại Tiên Tướng bọn họ đi, số người mang theo cũng bị hạn chế, không được mang nhiều, càng không cho Tứ Đại Thiên Vương ra tay.

Bọn họ thật sự không thể hiểu nổi.

Nhưng mệnh lệnh của Tiên Quân đại nhân, bọn họ không thể không nghe, chỉ có thể làm theo.

Cho nên nhiều năm như vậy, vẫn luôn không bắt được đám người ngoại lai này, cứ thế này, không những không bắt được, ngược lại còn khiến thực lực của đám người ngoại lai này tiến bộ rất nhiều.

Càng thêm khó đối phó, cũng may thực lực của họ cũng có tăng lên, bằng không thật là thiệt thòi lớn.

Đúng lúc này, một giọng nói âm dương quái khí từ bên cạnh truyền đến.

“Ôi chà, thế mà đã hộc máu rồi à?”

Chỉ thấy Thiên Mã Thánh Đế đứng cách đó không xa, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt khinh bỉ nhìn vị Chí Tôn của Tiểu Tiên Giới đối diện.

Vị Chí Tôn kia toàn thân đầy vết thương, đang thở hổn hển.

Thiên Mã Thánh Đế lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối:

“Chí Tôn của Tiểu Tiên Giới các ngươi chỉ có thế này thôi sao? Thực lực thế này mà cũng không biết xấu hổ tự xưng là Chí Tôn à? Ta thấy chẳng khác gì Chuẩn Đế ở giới của ta, quá mất mặt, hay là các ngươi gọi thêm vài người nữa tới đi?”

Vị Chí Tôn kia tức đến tái mặt: “Ngươi…”

“Ta cái gì mà ta?” Thiên Mã Thánh Đế buông tay, “Ta nói không đúng sự thật sao? Ngươi xem ngươi đi, mới đánh có một lát đã ra nông nỗi này, hay là ngươi về luyện lại rồi hãy đến?”

Lời này của Thiên Mã Thánh Đế không chỉ khiến đối thủ của hắn sắc mặt khó coi, mà ngay cả ba vị Tiên Tướng sắc mặt cũng lạnh đi, khóe miệng giật giật.

Nếu nói người mà phe Tiểu Tiên Giới muốn bắt và đánh cho một trận nhất, thì không ai khác ngoài Thiên Mã Thánh Đế.

Gã này quá bỉ ổi, mỗi lần đánh nhau, cái miệng không bao giờ ngơi nghỉ.

Hai bên giao chiến nhiều năm như vậy, phe Tiểu Tiên Giới từ Tiên Tướng cho đến Chí Tôn bình thường, không một ai là không bị hắn chọc cho tức điên.

Có thể nói, ai cũng muốn bắt hắn lại để đánh cho một trận ra trò, hung hăng hành hạ hắn một phen, đáng tiếc gã này rất khó bắt.

Đừng nhìn cái miệng tiện không chịu nổi, thực ra hắn rất tinh ranh, cũng không bao giờ hành động một mình.

Hơn nữa chiến lực còn rất mạnh, Chí Tôn bình thường hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn, ít nhất phải cần hai vị Tiên Tướng ra tay mới có thể bắt được hắn.

Nhưng Thiên Mã Thánh Đế cũng rất thông minh, đánh không lại thì chạy, mà còn chạy nhanh hơn bất kỳ ai, vừa chạy vừa buông lời cay độc, khiến đối thủ của hắn bị giày vò tinh thần.

Huyền Băng Tiên Tướng không chịu nổi nữa, đâm ra một thương, hàn khí tràn ngập, lạnh lùng nói: “Vậy thì đánh!”

Kim Lôi Tiên Tướng cũng hét lớn một tiếng, toàn thân lôi quang bùng nổ, lại một lần nữa lao về phía Yêu Đế.

“Tới, chiến!”

Tiêu Phàm hét lớn một tiếng rồi lao lên.

Đại chiến kịch liệt lại tiếp diễn, hư không vỡ nát, trời long đất lở.

Chiến trường của ba vị Tiên Tướng còn ổn, thực lực hai bên không chênh lệch nhiều.

Nhưng các chiến trường khác thì không được như vậy.

Long Cổ Thiên Tôn càng đánh càng hăng, hai vị Chí Tôn của Tiểu Tiên Giới bị đánh cho hộc máu lui về phía sau.

Tần Trần cũng vô cùng dũng mãnh, Đại thành Thánh Thể tỏa kim quang vạn trượng, vị Chí Tôn của Tiểu Tiên Giới đối chiến với hắn bị đánh cho chạy vắt giò lên cổ.

Kỳ Huyền, Tiên Mỗ cũng dần chiếm được thế thượng phong.

Khoa trương nhất là phía Thiên Mã Thánh Đế, lối đánh trứ danh của hắn vẫn đang tiếp diễn.

“Ngươi chưa ăn cơm à? Dùng sức lên xem nào!”

“Ai da, cú đấm này cũng khá đấy, tiếc là đánh trượt rồi.”

“Hay là ngươi gọi Tiên Tướng của các ngươi tới giúp đi? Với cái trình của ngươi, thật sự không đáng xem.”

“Ta còn chưa bung hết sức, sao ngươi đã ngã rồi?”

Tuy hiện tại đối thủ của hắn đã thành hai người, nhưng hắn chẳng hề nao núng.

Chiến đấu mà không thể trào phúng đối thủ, thì sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đó là châm ngôn của hắn.

Truyện liên quan