Quyển 1 · Chương 1440: Chúc cửu âm
Chương 1440: Chúc Cửu Âm
“Dã long nơi này, không có con nào ta không gọi được tên, chỉ cần huýt một tiếng sáo, chúng sẽ bay tới mở đường cho chúng ta.” Thiếu niên ngăm đen Tần Xuyên khoe khoang bản lĩnh của mình.
“Chắc là mùi trên người ngươi khiến chúng nó tưởng ngươi là đồng loại.” Lúc này, một thiếu nữ điệu đà bóp mũi, có chút ghét bỏ nói.
“Hắc hắc, cái mùi này đã cứu mạng ta rất nhiều lần rồi, dù sao có vài loài săn mồi đặc biệt ghét Nhân tộc. Hơn nữa vì trăm ngàn năm qua có quá nhiều người tiến vào Vạn Long Cốc, nên những kẻ săn mồi đó đã coi Nhân tộc chúng ta là shipper đồ ăn, đúng giờ đúng chỗ tới nộp mạng cho chúng.” Tần Xuyên nói tiếp.
“Ngươi đi lên phía trước một chút, mùi quá!” Thiếu nữ tức giận nói.
“Được thôi, ta sẽ nói lớn tiếng hơn một chút, kẻo ngươi không nghe thấy.”
“Ngươi đừng nói chuyện với ta, giọng của ngươi cũng có mùi!”
Thiếu niên và thiếu nữ này cãi nhau suốt đường đi, cũng coi như làm không khí trong đội thêm phần sôi nổi.
Chúc Minh Lãng lại có chút tò mò, tại sao hai kẻ có ý đồ xấu lúc trước lại không có trong đội ngũ.
Theo lý mà nói, bọn họ hẳn sẽ tìm mọi cách đồng hành, sau đó vào rừng sâu núi thẳm để cướp bóc…
Hay là, ý đồ của họ đã bị người thông minh trong đội nhìn thấu, nên căn bản không cho họ gia nhập.
“Ta nghe nói Nam Thiên Đình các ngươi chăn nuôi không ít trấn thú, hơn nữa để thuần phục chúng, sẽ dùng một vài thủ đoạn cực kỳ tàn khốc để tra tấn chúng, có thật không?” Nữ tử dẫn đầu tên Sở Dĩnh hỏi.
“Là thật.” Chúc Minh Lãng gật đầu.
“Nhưng là một Mục Long Sư, không phải nên đối xử tử tế với mỗi một con rồng sao?” Sở Dĩnh nói tiếp.
“Ngươi nói rất đúng.” Chúc Minh Lãng lại một lần nữa khẳng định.
Sở Dĩnh vốn còn định thảo luận sâu hơn với Chúc Minh Lãng về vấn đề này, nhưng phát hiện Chúc Minh Lãng chuyện gì cũng thuận theo lời nàng, khiến cho công tác truyền đạo của nàng nhất thời không thể tiến triển.
Phản ứng của Chúc Minh Lãng lại khiến những người khác cười không ngớt, vì đây là lần đầu tiên họ thấy đại sư tỷ nghẹn lời khi đang truyền đạo.
Người ta đều đồng tình với lời ngươi nói rồi.
Vậy thì truyền đạo thế nào nữa??
Những người thờ phụng Thương Linh Nữ Oa như họ, khuyên người làm việc thiện, truyền đạo phổ độ, muốn mọi người đồng cảm và cộng hưởng với bản thiện từ nội tâm, kết quả những lời cảm động lòng người mình tỉ mỉ chuẩn bị còn chưa nói ra, đối phương đã vô cùng tán thành, điều này khiến Sở Dĩnh ngược lại có chút hụt hẫng, không rõ đối phương đang qua loa, hay thật sự tán đồng.
“Quan hệ giữa ngươi và rồng của ngươi rất tốt, nhưng ngươi có từng nghĩ, nếu không có linh ước tinh thần áp chế, nội tâm chúng có thể sẽ có lựa chọn khác, ví dụ như chúng cũng muốn trở về Vạn Long Cốc này?” Sở Dĩnh lại tiếp tục bài giảng đạo của mình.
“Ngươi nói rất có lý, đợi đến thánh địa của các ngươi, ta cũng sẽ thử thả hết rồng của ta đi. Vừa hay gần đây hơi túng thiếu, lương rồng lại đặc biệt đắt, thả đi có thể tiết kiệm một khoản, ta cũng có thể cưới thêm vài vị hiền thê mỹ thiếp, mua cho các nàng nhiều quần áo trang sức đẹp hơn…” Chúc Minh Lãng tỏ vẻ vô cùng đồng tình, ra vẻ như vừa được đối phương khai sáng.
Sở Dĩnh nghe những lời này, nhất thời á khẩu không trả lời được.
Người ta đã quyết định sẽ cùng nhau phóng sinh rồi!
Lần đầu tiên gặp một Mục Long Sư dễ thuyết phục như vậy…
Mục Long Sư không phải nên lấy việc nuôi rồng làm tín ngưỡng sao!
Chưa từng thấy người nào có tín niệm không kiên định như vậy!!
Truyền đạo thế này chẳng có chút thử thách nào cả.
Chúc Minh Lãng vừa dứt lời, trong linh vực lập tức truyền đến những tiếng kháng nghị!
“Úc!!!!”
“Rống!!!”
“Ô!!”
“Túc??”
“Hạp.”
Quá đáng, tên xúc phân!!!
Lại dám lấy tiền của chúng ta đi nuôi đàn bà!!!
Đã nói là bao ăn bao ở cả đời, thiếu một năm, một tháng, một ngày cũng không được!
Tiểu Thao Thiết kêu gào hung tợn nhất!
Tuy Chúc Minh Lãng cả ngày hạn chế nó ăn cái này cái kia, nhưng chất lượng nguyên liệu lại được nâng cao rất nhiều.
Là một Thao Thiết, kén ăn tuy là chuyện không thể, nhưng gặp được món mình thích ăn thì ăn nhiều một chút, có sao đâu?
Mục Long Sư cho đãi ngộ quá tốt, không thể quay về những ngày làm dã long được!
Có lẽ là do Thần Dẫn Thân Hòa, những ấu long mà Thương Linh giáo phái muốn phóng sinh đều đặc biệt thích Chúc Minh Lãng. Mỗi lần cho ăn, xung quanh Chúc Minh Lãng lại vây một vòng ấu long nhỏ, chúng hận không thể ký kết linh ước với Chúc Minh Lãng, để cũng được sống cuộc sống chất lượng cao, bao ăn bao ở như Tiểu Cửu Vĩ, tiểu Sùng Long.
Cảnh tượng như vậy khiến Sở Dĩnh, người thích truyền đạo, vô cùng khó chịu!
“Sư tỷ, cũng không cần vì chuyện này mà phiền lòng, Mục Long Sư và rồng vốn là lựa chọn lẫn nhau. Chúng ta nên đặt tâm tư vào những con rồng nguyện ý trở về Long Cốc, nên phê phán những Mục Long Sư lạm dụng linh ước để nô dịch và tra tấn long thú, chứ không phải người như hắn…” Nữ tử dùng lụa đỏ bịt mắt nói.
Sở Dĩnh ngoài mặt gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút không cam tâm!
Với sự hiểu biết của nàng về tâm tính Long tộc, nếu không có thứ như linh ước, chúng nhất định sẽ mong muốn tự do nơi núi rừng hơn, tuyệt không phải chịu ấm ức dưới trướng Mục Long Sư.
Nói tóm lại, linh ước mới là nguồn gốc của mọi tội ác!
…
Tiểu dẫn đường tuy thích khoác lác, nhưng năng lực của hắn quả thật xuất chúng.
Họ không ở lại trong mê cung phù sơn trên không trung quá lâu, hơn nữa dọc đường cũng không gặp phải bầy hung long nào tấn công.
Một đường hoa núi, một đường yên tĩnh, giống như đang dạo chơi trong một công viên cổ xưa mà hoa lệ, khiến cho đám nam nữ trẻ tuổi của Thương Linh giáo phái trong đội đều rất thả lỏng, không khí cũng rất vui vẻ.
“Tần Xuyên, ngươi từng gặp được loài rồng hiếm có nào ở đây chưa, có thể kể cho ta nghe không?” Chúc Minh Lãng mở miệng hỏi.
“Vậy thì kể ba ngày ba đêm cũng không hết.” Giọng Tần Xuyên đã bắt đầu cao lên.
“Vậy kể về con mà ngươi thấy hiếm nhất đi.” Chúc Minh Lãng nói.
“Ngươi có biết Chúc Cửu Âm không?” Tần Xuyên bỗng nhiên hạ thấp giọng, như thể đang nói với Chúc Minh Lãng một bí mật trời đất không ai hay biết.
“Đương nhiên, là tổ long vô cùng nổi tiếng, Thương Long chi thần thời đại Bàn Cổ, Nữ Oa.” Chúc Minh Lãng gật đầu.
“Chẳng phải là Chúc Long sao, cái đó thì có gì hiếm lạ!” Lúc này, thiếu nữ tên Triệu Giai Giai cũng ghé lại, vẻ mặt không cho là có gì ghê gớm.
“Ngươi đúng là kiến thức hạn hẹp, những con rồng được gọi là Chúc Long trên thị trường đều là ngụy tổ long, chẳng qua chỉ dính một chút xíu huyết mạch. Tổ long thuần khiết trên đời này căn bản không có bao nhiêu, càng đừng nói đến loài rồng tồn tại từ khi khai thiên lập địa như Chúc Cửu Âm, ta nói là chân tổ long kế thừa huyết mạch chân chính của Chúc Cửu Âm!” Tần Xuyên lập tức phản bác.
“Nếu là chân tổ long huyết mạch thuần khiết, vậy quả thật ngàn năm khó gặp, ngươi đã gặp nó như thế nào?” Chúc Minh Lãng hứng thú, lập tức hỏi.
“Chuyện này phải kể từ lúc ta còn nhỏ, khi đó ta lớn lên nhờ uống sữa rồng…”
“Có thể bỏ qua đoạn này được không.”
(Hết chương)
Truyện liên quan
Ảo Ảnh Trong Mơ
Tạ Tiểu Ngọc bị người hãm hại, hắn không hiểu vì sao mình bị hãm hại. Không phải vì hoài ...
Từ Nuôi Cá Đến Dưỡng Long, Đạo Gia Chung Có Thể Cẩu Thành Tiên!
【Phàm Nhân Lưu】【Chậm Nhiệt Tu Tiên】【Cẩu Nói】【Pháp Thể Song Tu】【Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh......】. .
Hoành Đẩy Chư Thiên Từ Hoang Cổ Đệ Nhất Đế Bắt Đầu
【Điểm mới vừa ra, sau này sẽ tăng】 . Trong tất cả các thời đại, Hoang Cổ được bình chọn ...
Ngao Du Tiên Hải
Một phàm nhân vô tình có được túi trữ vật, từ đó thay đổi nhận thức về thế gian.. . ...
Phàm Nhân Tu Tiên: Ta Bàn Tay Vàng Thế Nhưng Là Quyển Sách
"Thai xuyên" + "Không giống người" + "Vô hệ thống" + "Phàm nhân lưu" + "Kiếm tu" + "Thể tu" ...
Gia Tộc Tu Tiên, Ta Có Một Viên Phá Cảnh Châu
【 Gia tộc tu tiên 】+【 Kiếm đạo 】+【 Vô địch 】+【 Luyện thể 】+【 Luyện hồn 】+【 Đơn nữ ...