Quyển 1 · Chương 1202: Kỹ sư

Bụng của con rắn bốn chân phồng to lên như một quả bóng bị bơm hơi cấp tốc, rồi đột ngột nổ tung vì không chịu nổi áp lực bên trong.

"Phập!"

Tàn chi mảnh thịt bắn tung tóe như mưa, văng vãi khắp mặt đất xung quanh, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc đến buồn nôn.

Con khủng thú vẫn đứng tại chỗ, chậm rãi nhai nuốt thức ăn trong miệng, ánh mắt lộ ra vẻ thỏa mãn nguyên thủy và dã man.

Ngay trên mép vực của một ngọn núi cách đó không xa, một đàn yêu thú đứng lặng im như tượng đá, tựa như những thực thể thần bí bước ra từ bức bích họa cổ xưa, trở thành một loài bản địa độc đáo khác trên vùng đất này.

Thân hình chúng thon dài và linh hoạt, tựa như sự kết hợp hoàn hảo giữa gió và bóng đêm.

Mỗi con yêu thú đều mang một đôi cánh hình tinh thể băng màu đỏ, những tinh thể trên cánh lấp lánh thứ ánh sáng quỷ dị.

Lúc thì như ngọn lửa đỏ rực đang nhảy múa, lúc lại như đốm lửa ma trơi u tối đang chập chờn.

Chúng dường như là sinh vật đến từ một chiều không gian khác, mang theo hơi thở không thuộc về thế giới này.

Cơ thể chúng mang một màu xám đen bất tự nhiên, như thể đã bị bóng tối và tà ác cùng nhau nhuộm đẫm.

Trên da chúng, chằng chịt những đường vân vặn vẹo tinh vi.

Những đường vân đó tựa như cổ tự, lại giống như chú ngữ thần bí, ẩn hiện tỏa ra một sức mạnh huyền bí và cường đại.

Dưới ánh mặt trời, những đường vân này lấp lánh ánh sáng mờ nhạt, như đang kể lại một truyền thuyết cổ xưa không ai hay biết.

Khi bóng dáng cao lớn của con khủng thú chậm rãi rời đi, mặt đất dần ngừng rung chuyển, không khí tràn ngập một cảm giác áp bức nghẹt thở.

Đúng lúc này, những con yêu thú vốn đứng im như tượng đá đột nhiên như đàn chim bị đánh thức, đồng loạt xòe đôi cánh tinh thể băng đỏ rực, vỗ cánh bay vút lên không trung.

Dáng bay của chúng nhẹ nhàng và phiêu dật, nhưng lại mang theo một vẻ thần bí bất an, tựa như sứ giả của tử thần, lại giống hóa thân của những bóng ma.

Chúng như đàn chim, ùa đến vây kín, nhanh chóng nuốt chửng sạch sẽ những mảnh thịt vụn của con rắn bốn chân.

Mỗi con yêu thú đều giương cặp móng vuốt sắc bén, dễ dàng xé toạc một miếng thịt rồi tao nhã đưa vào miệng, nhai kỹ lưỡng như thể đang thưởng thức món ăn ngon nhất thế gian.

Động tác của chúng nhanh nhẹn và có trật tự, không hề hỗn loạn, tựa như một đội quân tinh nhuệ đã qua vô số lần diễn tập.

Khi miếng thịt cuối cùng bị nuốt sạch, chúng lại lặng lẽ biến mất vào trong mây mù trên đỉnh núi như lúc chúng đến, chỉ để lại một khoảng lặng và mùi máu tanh nhàn nhạt trong không khí.

Ngoài ra, Vương Tiểu Cường còn nhìn thấy rất nhiều loài bản địa khác, tất cả chúng không ngoại lệ, đều toát ra hơi thở hoang dã.

Nếu đem tất cả các loài côn trùng mà Vương Tiểu Cường từng thấy trên Lam Tinh phóng đại lên mười nghìn lần rồi tùy ý ghép lại với nhau, thì đó chính là hình dạng của đa số sinh vật trên siêu hành tinh này.

Đúng lúc Vương Tiểu Cường đang cẩn thận dò xét những cư dân bản địa của hành tinh này.

Đột nhiên, cách ngọn núi hàng trăm cây số, trên một vùng hoang dã tương đối bằng phẳng, một tia sáng vàng chói lọi lóe lên không báo trước.

Tia sáng vàng đó như một tia chớp xé toạc bầu trời đêm, trong chớp mắt làm mù đôi mắt của Vương Tiểu Cường.

Vương Tiểu Cường chỉ thấy trước mắt một màu trắng xóa, theo tầm nhìn dần thích nghi, tia sáng vàng chói mắt kia dần tan biến.

Anh nhìn kỹ lại, chỉ thấy một kim tự tháp đúc bằng vàng đang sừng sững trên mặt đất, tỏa sáng rực rỡ.

Tựa như một công trình thần thánh bước ra từ thần thoại cổ xưa.

Kim tự tháp vàng này toàn thân được đúc bằng vàng nguyên chất.

Bề mặt của nó do tác động của áp suất cao mà hình thành những tinh thể vàng lấp lánh, những tinh thể này như những viên kim cương nhỏ, dưới ánh mặt trời khúc xạ ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ.

Điều này khiến cả kim tự tháp trông càng thêm lộng lẫy, tựa như một cung điện mộng ảo được xây bằng vàng.

Đúng lúc Vương Tiểu Cường muốn quan sát kỹ hơn kim tự tháp này,

Cách kim tự tháp vài chục cây số, một cây nấm khổng lồ đột ngột sừng sững trên mặt đất.

Khung cảnh lạc quẻ với màu đỏ rực này, tựa như một kẻ dị loại bị cưỡng ép chen vào từ một chiều không gian khác.

Cây nấm này, so với di tích nấm cổ xưa mà Vương Tiểu Cường từng thấy trong di tích dưới lòng đất ở Lam Tinh, lại có hình dáng giống nhau đến kinh ngạc.

Cuống nấm khổng lồ của nó như một cột trụ chống trời, cắm rễ vững chắc xuống mặt đất.

Tuy nhiên, khác với di tích nấm, trên mũ nấm trước mắt không còn là màu đen kịt, mà mọc đầy những sợi tơ vàng óng.

Những sợi tơ này như những xúc tu nhỏ bé, đung đưa trong gió nhẹ, như đang hấp thụ những tia bức xạ vô hình trong vũ trụ.

Chúng lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ, như những vì sao trên bầu trời đêm, lại giống như ngọn lửa đang cháy, tăng thêm vài phần thần bí và quỷ dị cho cây nấm khổng lồ này.

Trong không khí dường như còn tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt khó tả, tựa như sức mạnh cổ xưa và thần bí nào đó đang lan tỏa.

Mà Vương Tiểu Cường lại phát hiện ra, hướng đi của Tinh Linh đang ngồi trên chiến hạm hành tinh, không phải là kim tự tháp vàng chói lọi kia, mà lại là cây nấm khổng lồ đang "thở" đó.

Rất nhanh, một vài suy đoán của Vương Tiểu Cường lại được kiểm chứng.

Chỉ thấy Tinh Linh cầm một quả cầu đen có khắc hình con mắt, bước vào khu vực điều khiển trung tâm của cây nấm.

Sau khi hắn bước vào đây, từ quả cầu trắng ở trung tâm, một sợi gân thịt thô dài vươn ra.

Sợi gân đó cấu tạo từ vô số xúc tu dày đặc, chúng cẩn thận bám vào đầu của Tinh Linh.

Sau đó, vô vàn ký ức mênh mông như thủy triều ùa vào trong tâm trí Vương Tiểu Cường.

Lúc này, sau khi có sự so sánh, Vương Tiểu Cường mới nhận ra, chiều cao của Tinh Linh này lên tới hơn 50 mét, ngay cả những kẻ nuốt chửng màu đen trông giống Thao Thiết mà anh nhìn thấy cũng dài tới hơn 60 mét.

So với chúng, Vương Tiểu Cường chẳng khác nào một con bò sát.

Rất nhanh, những ký ức phân tầng rõ rệt hiện ra trước mắt Vương Tiểu Cường.

Chủ thể của ký ức này, lại chính là một Tinh Linh khác.

Tuy nhiên, thể hình của Tinh Linh này rõ ràng nhỏ nhắn hơn, trông có vẻ là giống cái.

Chỉ thấy Tinh Linh này đang làm một số công việc nghiên cứu sinh học, trông cô ta giống như một kỹ sư Tinh Linh.

Cô ta và đội ngũ nô lệ của mình đang cố gắng tạo ra những loài sinh vật mạnh mẽ hơn để làm người bảo vệ cho Tinh Linh.

Dẫu sao, Tinh Linh tuy sức chiến đấu mạnh mẽ nhưng số lượng lại cực kỳ ít ỏi.

Dùng các loài khác làm chủ thể chiến tranh, tuyệt đối là một ý tưởng hay.

Với điều kiện là loài sinh vật do Tinh Linh tạo ra có thể phục tùng họ.

Vương Tiểu Cường không biết nhà khoa học Tinh Linh này đã nghiên cứu bao lâu, anh chỉ cảm thấy thời gian như đã trôi qua hàng chục triệu năm.

Ngay trên hành tinh màu đỏ này, ngay bên trong cây nấm này, Tinh Linh bắt đầu chế tạo và tổng hợp hết sinh vật biến dị này đến sinh vật biến dị khác.

Khủng thú, Tiêu, và hình ảnh của yêu thú bay cũng chỉ là những loài mới xuất hiện gần đây mà thôi.

Truyện liên quan