Quyển 1 · Chương 174: Bị đùn ra ngoài như phân
Nguyễn Bảo Bảo đã nhịn đói mấy ngày liền, cuối cùng cũng xoa cái bụng hơi gồ lên mà đi đến bên cạnh Vương Tiểu Cường. Cô nhìn con Lang Đại đang nằm sấp thè lưỡi ra, dáng vẻ vô hại ở bên cạnh mà trong lòng không khỏi thấy thầm may mắn.
Cô là một dân phượt kinh nghiệm lâu năm, vì thường xuyên cắm trại ngoài trời nên tự cho rằng kỹ thuật sinh tồn và ngụy trang chốn hoang dã của mình không ai sánh bằng. Khi đi theo đoàn xe vừa quét sạch lũ bạo đồ và nhìn thấy quân đoàn trang nghiêm mà tà ác này, phản ứng đầu tiên của cô là muốn tháo lui, tránh xa khỏi quân đoàn bạo lực này. Thế nhưng, bản chất cô lại là người phụ nữ thích phiêu lưu, trong xương tủy như có một tiếng nói cứ liên tục xúi giục, đuổi theo xem thử đi, đuổi theo xem thử đi.
Người xưa nói chẳng sai, tò mò hại chết mèo, không làm trò thì không chết. Cô rốt cuộc vẫn ở lại, nằm phục từ đằng xa, ngụy trang trốn vào cỏ khô xung quanh rồi từ từ tiếp cận quân đoàn. Đúng lúc cô đang chú ý quan sát quân đoàn bắt đầu dàn đội hình, cô chợt cảm thấy có thứ gì đó ở sau lưng, trên da thịt có chút nhột nhạt. Theo bản năng ngoái đầu lại, hồn vía cô suýt chút nữa ngất đi, chỉ thấy một con đại lang dài 3 mét đang chằm chằm nhìn cô ở khoảng cách chưa đầy 10 xentimét. Cô thậm chí còn cảm nhận được hơi thở tanh hôi mà Lang Đại phả ra, đôi đồng tử đen kịt hung tợn trừng trừng nhìn cô, cô còn thấy được bóng hình mình trong mắt nó, trước thân hình đồ sộ này, cô trông thật nhỏ bé làm sao. Dù có kinh nghiệm sinh tồn dạn dầy nhưng lúc này cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, bởi vì khoảng cách giữa hai bên quá gần. Gần đến mức cơ thể cô có thể bị con đại lang xé rách trong chớp mắt.
Cơ thể cô theo bản năng thối lui về sau một chút, mắt Lang Đại lập tức sáng rực, rống lên những tiếng gầm gừ "ư... ư...". Cô thấy rõ khóe miệng Lang Đại hơi giật giật, cặp nanh trắng hếu đã lộ ra, hơi thở tanh hôi xộc thẳng vào mặt. Đây là điềm báo sắp tấn công. Cô sợ đến mức toàn thân run rẩy cầm cập, môi cắn chặt đến mức mất sạch sắc máu. Đồng tử cô co rút dữ dội, cô như chấp nhận số phận mà nhắm tịt mắt lại, những giọt nước mắt ấm ức lăn dài trên gò má đầy bụi bẩn. Tuy nhiên, chờ hồi lâu vẫn không thấy Lang Đại có phản ứng gì, đột nhiên một tiếng hú "ao u~~" vang lên, rất nhanh sau đó có tiếng bước chân dồn dập tới. Cô hơi mở mắt ra thì thấy có hai người binh sĩ quân đoàn chạy lại, trực tiếp xách cô lên. Toàn thân cô lập tức thả lỏng, bủn rủn chẳng còn chút sức lực nào. Điều này ngược lại khiến cô có cảm giác vừa thoát chết, dù sao thế này vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị sói ăn sống.
Khoảnh khắc nhìn thấy Vương Tiểu Cường, cô cảm giác như ngay lập tức tìm thấy một bến đỗ an toàn. Mọi nỗi tủi thân và sợ hãi tích tụ suốt mấy tháng qua bỗng chốc vỡ òa, là một người con gái cá tính mạnh mẽ, đây là lần đầu tiên cô khóc nức nở đến mức mất kiểm soát như vậy.
Lúc này thấy Vương Tiểu Cường đang chú tâm vào tình hình chiến trường, cô cũng không làm phiền anh, ngồi xếp bằng bệt xuống đất một cách chẳng chút giữ kẽ, đôi giày dưới chân đã rách lòi cả ngón ra, mấy ngón chân ấy vẫn không ngừng cựa quậy, hai tay cô chống lên đầu gối, đăm đăm nhìn về chiến trường xa xa. Mọi thứ của quân đoàn này đều khiến cô vô cùng tò mò, khí tức tà ác, trận hình vũ khí lạnh, lần gần nhất cô thấy cảnh tượng như thế này là ở trong các bộ phim truyền hình cổ trang.
Những nữ binh đang thao tác súng máy hạng nặng kia trang phục đẫm sát khí, ánh mắt kiên định, đã khơi gợi sự tò mò trong cô một cách mạnh mẽ.
Vương Tiểu Cường cúi đầu nhìn người phụ nữ chẳng chút hình tượng trước mặt, trêu chọc: "Tôi nói cô này, trải qua từng ấy thời gian sao chẳng thể thục nữ hơn một chút nào vậy, cái dáng vẻ này của cô thì người đàn ông nào dám rước."
Nguyễn Bảo Bảo chẳng thèm ngoảnh đầu lại, giơ thẳng tay lên giơ ngón giữa ra rồi nói: "Tại sao phải giả vờ làm một thục nữ chứ? Chỉ để làm lợi cho bọn đàn ông các người, để bọn đàn ông các người sướng hơn thôi sao?"
Vương Tiểu Cường lập tức bịt mặt, câm nín đến mức không còn gì để nói, lời lẽ này đúng là quá thô ráp mạnh bạo, vẫn hệt như trước đây. Anh cảm thấy người phụ nữ này lúc đầu thai chắc chắn đã nhảy nhầm vào đường đầu đầu đầu thai rồi, trong thân thể nữ giới này rõ ràng là đang chứa đựng linh hồn của một gã đàn ông thô giáp.
Trải qua 2 tiếng đồng hồ, trên tuyến phòng thủ bằng lá chắn, tất cả tân binh bắt đầu xuất hiện tình trạng thể lực giảm sút ở các mức độ khác nhau, tay họ bắt đầu run rẩy, lực tấn công giảm đi thấy rõ.
Đột nhiên, Vương Tiểu Cường hô lớn: "Nếu các người cho rằng hiện tại bản thân đã tới giới hạn thể lực và muốn nghỉ ngơi, thì hãy nhớ lấy, ngay giây tiếp theo các người sẽ chết ngay lập tức, chết trong mồm lũ tang thi, rồi cuối cùng bị thải ra ngoài như phân vậy. Là thằng đàn ông thì hãy nắm chặt ngọn giáo trong tay, nhớ lại nhịp điệu lúc huấn luyện, dù có mệt chết các người cũng phải giữ vững nhịp điệu này. Trước thời khắc cái chết đến, cũng phải vung vũ khí ra đâm xuyên đầu tang thi. Tử trận một cách vinh quang là số mệnh duy nhất của các người." Lời nói của anh như có thể chấn động tâm hồn con người, vang vọng khắp toàn bộ chiến trường.
Những lời lẽ nghiệt ngã ấy giống như một liều thuốc kích thích khiến các tân binh gầm lên giận dữ: "Hố! Hố! Hố!" Họ lại một lần nữa nắm chặt giáo dài, bóng dáng quá trình huấn luyện lại liên tục hiện về, tần suất tang thi gục xuống bỗng nhiên tăng vọt.
Vương Tiểu Cường biết rằng việc rèn luyện tinh thần chỉ có thể tiến hành từ từ, dùng sức quá đà rất dễ phản tác dụng. Anh biết các tân binh đã sắp tới giới hạn, nhưng anh không thể để họ kiệt sức rồi mới rút khỏi chiến trường, anh phải trao cho họ niềm tin, ám thị mạnh mẽ cho họ biết rằng mình vẫn có thể chiến đấu, bản thân vẫn còn sức mạnh vô tận chưa dùng hết. Anh muốn gầy dựng trong lòng các chiến sĩ một ấn tượng bất diệt rằng mình là vô địch.
Cuộc chém giết dữ dội lại tiếp tục diễn ra thêm 20 phút, những cựu binh tay cầm vũ khí, lộ ra hàm răng trắng hếu, nheo mắt cười lớn với đám tân binh: "Lũ nhóc ranh, để các người xem xem những người đàn ông chân chính chiến đấu như thế nào, ha ha ha ha."
Đột nhiên, các cựu binh từ trong hàng ngũ tân binh đồng loạt lao thẳng về phía trước, giữa những cú vung mạch đao, lũ tang thi lao lên lập tức ngã gục một mảng lớn. Chỉ thấy đội Mạch Đao Vệ chỉnh tề vung cao mạch đao lao thẳng vào bầy tang thi, 2 mét, 5 mét, 10 mét, 20 mét, Mạch Đao Vệ xung phong ngược dòng giữa bầy tang thi giống như những con cá tầm bơi ngược dòng nước, rẽ sóng đạp xô. Ánh đao lạnh ngắt mỗi lần lóe lên, thời gian như thể ngưng đọng lại. Những cựu binh dũng cảm đã càn quét xông sâu vào bầy tang thi tới khoảng cách 50 mét. Đầu và chân tay tang thi liên tục bay tứ tung khắp nơi, trực quan này hoàn toàn khác biệt so với những ngọn giáo của đám tân binh. Nguyễn Bảo Bảo bị chấn động đến mức không nói nên lời, những người đàn ông này quá đáng sợ, bản thân cô cũng từng giết vài con tang thi, sức mạnh của thứ đó lớn đến kỳ lạ, nhưng dưới tay những Mạch Đao Vệ này thì lại như thái rau chặt dưa, chẳng có chút sức kháng cự nào.
Mắt các tân binh trố ngược ra, đây mới là người đàn ông chân chính, đây mới là cuộc chiến quân đoàn thực sự, cảnh tượng hoành tráng cùng sự chém giết tàn khốc ấy khiến tâm hồn họ trải qua hết đợt tẩy lễ này đến đợt tẩy lễ khác.
Việc thay đổi hàng ngũ được hoàn thành nhanh chóng trong vòng 1 phút, toàn bộ tuyến phòng thủ bằng lá chắn bắt đầu rút về phía sau, khoảng không gian chiều sâu rộng lớn được giải phóng, con quái thú chiến tranh khổng lồ là quân đoàn viễn chinh bắt đầu fnhăn nanh giơ vuốt.
Truyện liên quan
Khư Linh Đốt Thiên: Khai Cục Đại Tần Bốn Vạn Năm
Lý Phong vì trộm mộ mà vô tình xuyên không đến thế giới Đại Tần 40K.. . Đây là thế ...
Thức Tỉnh Siêu Năng, Ta Ở Núi Sâu Sáng Lập Tinh Tế Văn Minh
Đính chính: Quyển sách này không phải sảng văn mất não!. Không phải sảng văn mất não!.
Đương Cái Tinh Tế Thợ Săn, Như Thế Nào Bước Lên Lệnh Truy Nã
【Vô địch】+【Không tạp chiến lực】+【Không nữ chính】+【Đô thị dị năng】+【Thời đại tinh tế】+【Phương Tây kỳ ảo】+【Phương Đông tu tiên】. Tên ...
Tận Thế Tuyệt Đồ
Trên bầu trời, một màu lam vũ phiêu tán. . Những quái vật vô danh bỗng nhiên giáng xuống thế ...
Tinh Tế Cao Võ: Lực Lượng Của Ta Tăng Trưởng Vô Cực Hạn
Thời đại tinh tế, văn minh nhân loại võ đạo hưng thịnh, năm vị Võ Thần đứng trên đỉnh văn ...
Người Ở Phế Thổ Biên Thuỳ, Hệ Thống Bức Ta Thành Gia Lập Nghiệp
【Phế Thổ】【Tận Thế】【Cơ Giáp】【Máy Móc Sư】【Cơ Bá】【Cẩu Nói】【Trường Thiên Tự Sự】 Trọng sinh phế thổ biên thùy, Tào Gan thành ...