Quyển 1 · Chương 23: Có ơn tất báo

Được rồi, tôi nói chuyện nãy giờ đến khô cả họng rồi, coi như tôi chịu thiệt một chút, nhưng gà ông phải bắt loại ngon cho tôi, gà nuôi trên hai năm thì tôi không lấy đâu đấy.

Chuyện này không thành vấn đề, gà già quá chúng tôi cũng tự thịt ăn rồi. Thế cậu định khi nào lấy?

Nếu bây giờ ông gom đủ gà thì tôi chở đi luôn, còn không gom đủ thì mai tôi quay lại.

Người đàn bà suy tính một hồi, nếu để người ta đi mất, sang chỗ khác mua thì chẳng phải mình mất mối ngon sao. Vậy cậu đợi một lát được không, một tiếng nữa tôi gom đủ cho cậu.

Được thôi, tôi nằm trong xe chợp mắt một lát, xong việc thì gọi tôi.

Được rồi, cậu cứ đợi nhé. Nói đoạn, bà ta chạy biến về nhà, chẳng bao lâu sau có một người đàn ông từ trong nhà đi ra, ngó nghiêng chiếc xe tải của Tiểu Cường rồi đạp xe đi sang các thôn khác.

Tiểu Cường chẳng quan tâm họ xoay xở thế nào, nằm trong xe bắt đầu ngủ, dạo này việc gì cũng nhiều, phải tranh thủ nghỉ ngơi. Nhưng có một câu người đàn bà kia nói đúng, kim cương vốn chẳng đáng giá gì. Trên hành tinh xanh này đâu đâu cũng là nguyên tố cacbon, qua quy trình đặc biệt là có thể biến thành kim cương, sở dĩ bán đắt như vậy là do chiến lược tiếp thị cả thôi, chẳng phải có câu quảng cáo đó sao, kim cương vĩnh cửu, một viên truyền mãi đời sau. Nhiều khi chúng ta chỉ là chạy theo đám đông, vốn không thông tuệ như mình vẫn tưởng.

Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, cửa xe bị đập thình thịch. Tiểu Cường tỉnh giấc, chép chép miệng rồi hạ cửa kính xuống.

Hai vợ chồng người đàn bà kia đứng ngoài xe, dưới đất là một đống gà đang bị trói. Tiểu Cường mở cửa thùng xe, hai vợ chồng định xách gà bỏ vào. Khoan đã, xe tôi là xe mới, các người ném gà vào thế này thì phân gà chẳng vương vãi khắp nơi sao, đi kiếm cho tôi tấm bạt nhựa trải xuống đã. Người đàn bà nghe vậy cũng thấy phải, liền bảo chồng về nhà lấy bạt. Loay hoay một hồi, cuối cùng 100 con gà cũng lên xe.

Tiểu Cường lấy vòng tay và dây chuyền đưa cho người đàn bà, bà xem kỹ đi, hôm nay tôi lỗ nặng rồi đấy. Người đàn bà nhận lấy, nhìn vết răng trên chiếc vòng vẫn còn đó, liền nói: Xem kỹ rồi, xem kỹ rồi, sau này có gì cần cứ đến tìm chị. Trong lòng bà ta đau như cắt, biết thế lúc nãy đã không cắn cái vết đó.

Được, chị là người sòng phẳng, có gì cần tôi lại đến tìm chị. Nói rồi, cậu lấy từ trong xe ra một bao thuốc lá hỷ đưa cho chồng bà ta, anh trai vất vả nãy giờ, hút điếu thuốc đi, sau này còn làm phiền hai người nhiều. Người đàn ông này hơi khờ khạo, cười hì hì nhận lấy thuốc, cũng chẳng biết nói gì. Tiểu Cường lên xe, vẫy tay rồi chạy ngược về đường cũ.

Trời tối muộn, Tiểu Cường còn muốn ghé qua ao cá. Đến nơi, không thấy ai ngoài sân, cậu liền gọi: Ông chủ Trương, có nhà không? Gọi hai tiếng, cửa nhà mở ra, Trương Hữu Tài bước từ trong nhà đi ra, là Tiểu Cường đấy à. Nhìn dáng vẻ này chắc là đang nấu cơm, Tiểu Cường cũng không khách sáo, nắm lấy tay Trương Hữu Tài nói: Anh Trương, lần này tôi đến là có việc muốn nhờ anh.

Trương Hữu Tài châm điếu thuốc, rít hai hơi, nhờ vả gì chứ, cậu cứ nói đi.

Tiểu Cường thở dài: Không giấu gì anh, hai hôm nay trong lòng tôi cứ thấy bồn chồn, không yên tâm, tôi sợ có chuyện chẳng lành xảy ra, nên mới đến nhờ anh chuẩn bị giúp ít cá phi lê, loại có thể bảo quản lâu ấy.

Bộp, điếu thuốc trên tay Trương Hữu Tài rơi xuống đất, anh nhìn Tiểu Cường đầy kinh ngạc. Cậu có nghe được tin tức gì rồi phải không, đừng có giấu anh em. Kể từ khi bóng ma chiến tranh bao trùm, trong lòng mỗi người đều tràn đầy nỗi sợ hãi về tương lai, sợ chiến tranh lại bùng nổ. Thời loạn lạc, mạng người rẻ như cỏ rác. Ai mà chẳng muốn sống cho tốt.

Tôi thực sự không nghe được tin tức gì cả, mấy ngày nay người trong trấn lên thành phố không ít, cuộc sống mọi người dần tốt lên, vật tư chắc là rất đầy đủ. Phải nói thật là tôi cái số hèn mọn, cứ thấy không yên tâm, không hưởng được ngày lành, anh đừng cười.

Trương Hữu Tài thật sự không cười, anh rút thêm điếu thuốc nữa, lặng lẽ hút. Người làm kinh doanh làm gì có ai ngốc, nghe lời phải biết ý. Trương Hữu Tài cảm thấy Tiểu Cường không nói thật. Nhưng người ta đã không nói thì anh cũng chịu, liền bảo: Việc này tôi giúp được, cậu muốn bao nhiêu cá phi lê?

Tất nhiên là càng nhiều càng tốt, chỗ tôi nhiều trẻ con, bọn trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, anh chắc cũng hiểu rõ mà. Nói rồi, cậu nhìn cậu bé đang thò đầu ra từ cửa sổ, ánh mắt thuần khiết đó khiến Vương Tiểu Cường cảm thấy vô cùng dễ chịu, cậu vẫn chưa hiểu rõ tại sao mình lại thích trẻ con đến thế.

Ừ, được thôi, tôi làm trước cho cậu 1000 cân, trước đây tôi từng làm cho khách khác rồi, khử trùng bằng tia cực tím, đóng gói chân không, những thứ đó tôi đều có. Cậu cứ yên tâm.

Ôi, anh đúng là Bồ Tát sống, vậy tôi trông cậy cả vào anh, tôi cũng không để anh làm không công đâu. Nói đoạn, cậu rút khẩu súng ra, đồng tử Trương Hữu Tài co rút lại thành đầu kim, cơ thể lùi lại phía sau một cách rõ rệt.

Tiểu Cường đến rồi à, vào uống chén trà đi. Lúc này, vợ Trương Hữu Tài bưng tách trà từ trong nhà đi ra, đột nhiên nhìn thấy khẩu súng trên bàn, loảng xoảng, tách trà rơi xuống đất vỡ tan tành. Anh, anh, anh. Một lúc lâu không nói nên lời. Tiểu Cường vội vàng chạy tới, lấy cái chổi bên cạnh quét dọn mảnh vỡ.

Ôi, làm chị sợ rồi, tôi không có ý gì khác đâu, chị đừng hiểu lầm.

Tiểu Cường quay lại ngồi vào ghế, nói với Trương Hữu Tài: Nói thật với anh, nếu không phải thấy anh có đứa con, tôi cũng chẳng rảnh mà nói chuyện này với anh đâu. Tôi ấy à, kiếp trước nợ người ta, kiếp này nhìn thấy trẻ con chịu khổ là không chịu nổi. Nếu anh không lấy thì tôi mang đi. Nói rồi định rút súng lại.

Trương Hữu Tài vội vàng đè khẩu súng xuống, chú em có lòng rồi, anh nhận tấm chân tình này. Nói rồi, anh nhét súng vào túi.

Anh là người hiểu chuyện, tôi cũng không nói nhiều nữa, mấy ngày nay tôi luôn chuẩn bị vật tư dự phòng, tôi khuyên anh cũng nên chuẩn bị một ít. Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà. Nói rồi, cậu lấy thêm một hộp đạn đặt lên bàn.

Trương Hữu Tài nhìn qua rồi đưa cho vợ, cất cao lên, đừng để trẻ con đụng vào.

Anh Trương, việc của tôi, anh để tâm giúp nhé, càng nhanh càng tốt.

Được, việc này tôi sẽ làm ngay, có tin tức gì nhớ báo cho anh một tiếng, anh là người có ơn tất báo.

Chắc chắn rồi, vậy tôi về trước đây, chị dâu, tôi đi nhé. Nói xong, cậu lên xe nổ máy chạy về trấn Hạnh Phúc.

Vợ Trương Hữu Tài ngẩn người hồi lâu mới nói: Cha nó, không lẽ lại sắp có chiến tranh rồi sao?

Anh cũng không biết nữa, thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, chúng ta cứ chuẩn bị những thứ thằng Cường cần cho nó trước đi, làm nhanh lên.

Về đến trại trẻ mồ côi, Tiểu Cường mở cửa thùng xe, gọi mấy người phụ nữ ra, lập tức gà bay chó sủa, náo nhiệt vô cùng. Tiểu Cường chỉ lo giết chứ không lo dọn, cứ mặc kệ họ xoay xở. Cậu tự mình đi vào bếp, ăn liền 3 bát cơm với thức ăn vừa làm xong, no được một nửa rồi lại ra ngoài.

Truyện liên quan