Quyển 1 · Chương 30: ném xuống nàng đi rồi?

Chương 30: Ném xuống, nàng đã đi rồi?

Kiều Đạm Vân kéo tay Kiều Ấm Huân, hận không thể trảo ra vài vết máu, cười duyên nói: “Tỷ tỷ nói nơi nào, lời nói! Có hay không lễ vật chúng ta đều là tỷ muội sao! Tỷ tỷ, ngươi nhất định không nên trách Thiến Thiến đâu, nàng thật sự chỉ là quan tâm ta!”

“Ngươi đều nói như vậy, ta nếu lại không chịu bỏ qua thì chính là ta không đúng rồi!” Kiều Ấm Huân cười đến thập phần hào phóng, chăm sóc, hai chị em nhìn nhau, hòa thuận, vui vẻ.

Kiều Ấm Huân cũng không tiện nhắc lại việc trước kia rời đi. Rốt cuộc, buổi biểu diễn tình thâm tỷ muội cả đêm đã được diễn ra.

May mắn là không ai tìm đến, gió êm, sóng lặng, cả đêm cuối cùng qua đi.

Tiễn khách, Kiều Ấm Huân không ngờ rằng một lần thất thần công phu của Kiều Đạm Vân cũng không thấy.

Từng nơi tìm kiếm đều không có kết quả, hỏi khách sạn, bãi đỗ xe, bảo an, mới biết được Kiều tiểu thư đã xe khai đi rồi.

Kiều Ấm Huân cười khổ, trong lòng Kiều Đạm Vân cuối cùng còn nghẹn ngào, nàng lại làm nàng cấp tính kế!

Đã đêm khuya, nàng đã ném nàng ra khách sạn, đi ngang mà đi.

Kiều Ấm Huân muốn gọi xe taxi, lại bỗng nhớ tới hôm nay chính mình xuyên chính là váy dài, không phải quần, trên người không có tiền, mà túi xách đặt ở phía trước xe lại không lấy được tới!

Nói cách khác, nàng không cần túi xách, cũng không có điện thoại.

Đứng ở cửa khách sạn, nàng mới bất ngờ cảm nhận được bản thân thực ra đã như vậy chật vật!

Nàng không ngại ngồi xổm cả đêm ở cửa khách sạn của người khác, nhưng nói vậy thì người đó sẽ để ý.

Đêm đã rất sâu, nàng – một cô gái đơn độc – cũng không dám đi lại tùy ý trên mặt đường.

Sợ gặp phải những người không đứng đắn là thứ nhất, thứ hai, ai biết Kiều Đạm Vân có hay không còn có người nào đã bố trí ở đây?

Nếu có người nào đang chờ nàng ở gần đó thì sao?

Lúc đó, kêu trời không ai nghe, kêu đất cũng không linh, nàng sẽ làm sao?

Ngẫm nghĩ, Kiều Ấm Huyên quay người vào khách sạn, mượn điện thoại trước để gọi cho Kỳ Mộ Ngôn.

May mắn, gia hỏa này số điện thoại rất đơn giản, dễ nhớ – sau tám chữ số trực tiếp là 12341234, kiểu số này chắc chắn là đã từng gặp, không thể quên được.

“ Ai?” – Âm thanh lạnh tanh của Kỳ Mộ Ngôn vang lên ở đầu điện thoại, nghe thấy lời nói của Kiều Ấm Huyên, lại lập tức trong lòng sinh ra ấm áp.

Nàng là người thê hôn của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ mặc nàng.

“Là ta,” Kiều Ấm Huyên nói: “Tôi đang ở khách sạn Mây Trắng, không mang tiền, cậu có thể đến đây lấy tôi về được không?”

Đầu điện thoại im lặng một lúc, rồi hỏi: “Khách sạn Mây Trắng? Sao cậu lại đi đó?”

Hỉ yến đính hôn, tiệc rượu gì đó, dường như không cần nàng phải đến lo lắng sao?

Nói thêm, Kỳ gia có chính mình khách sạn 5 sao, cấp bậc cao hơn khách sạn Mây Trắng, dùng khách sạn của chính mình thì tốt hơn rồi!

Kiều Ấm Huyên chỉ cần nói: “Hôm nay Đạm Vân tổ chức sinh nhật tại đây.”

Đầu điện thoại lại im lặng một lúc, giọng trầm buồn từ từ vang lên: “Ở đó chờ tôi!”

Kỳ Mộ Ngôn tuy nhiên có chút sinh khí: Sao nàng lại không phải vì tiệc hỉ yến đính hôn mà đi đó? Tiệc sinh nhật của Đạm Vân, nàng đi xem gì vậy? Có liên quan gì với nàng? Đáng bị bỏ rơi, xứng đáng!

Kiều Ấm Huyên, cuối cùng, cảm thấy bối rối, bất an, hoàn toàn thả lỏng xuống, như phá vân thấy nguyệt trong sáng, vội gật đầu cười nói: “Vâng!”

Cắt điện thoại, Kiều Ấm Huyên liền ngồi xuống trên ghế sofa ở hành lang khách sạn chờ.

Đêm đã rất sâu, giao thông thông suốt, Kỳ Mộ Ngôn chắc chắn đã về rất nhanh.

“Chị gái nhỏ này, chị đang đợi ai vậy?” Một giọng nói trung niên vang lên bên cạnh, cười hì hì, mang theo âm điệu khiến người ta cảm thấy chán ghét.

Vì vừa uống mấy chén champagne nên Lược có chút choáng váng đầu, Kiều Ấm Hân nghiêng người đỡ trán, nhắm mắt, cuộn người dựa vào chiếc sofa đó.

Truyện liên quan