Quyển 1 · Chương 374: 374. Thương tổn ngươi sự ta vĩnh viễn sẽ không làm

Chương 374 – 374. Thương tổn của ngươi, ta sẽ mãi không làm

Người này là một người thông minh, chỉ cần lướt qua một chút suy nghĩ là đã hiểu rõ vì sao nàng lại phản ứng như vậy. Trong lòng thầm than, hắn cười nhẹ, ôn nhu nói: “An tâm đi, ấm Huân, chuyện thương tổn của ngươi, ta sẽ mãi không làm! Hảo, ngươi đi ra ngoài trước đi!”

Ánh mắt nhanh chóng lướt qua chân nàng bị thương, giọng nói trở nên càng thêm ôn nhu: “Ngươi mới khỏi thương nặng, hôm nay lại là ngày đầu tiên đi làm, đừng quá mệt mỏi. Chỉ cần ôn lại một lần những gì đã xảy ra là được, chi tiết thì trước đừng làm!”

Kiều ấm Huân cũng nháy mắt, thu tâm lại, cười nói: “An tâm đi, ta hiểu rõ trong lòng! Nếu như vậy không còn dùng được, ta còn đến thượng cái gì ban nha!”

Lý Đón Gió bất đắc dĩ cười một tiếng, chỉ có thể từ bỏ.

Kiều ấm Huân đẩy cửa ra ngoài, vừa kịp gặp phải trong tay một điệp văn kiện, đang giơ tay muốn gõ cửa Lê Phượng Hoa.

Hai người nhìn nhau, đều có khoảnh khắc xấu hổ.

“Lê Tổng Trợ!” Kiều ấm Huân gật đầu khách khí, cười nhẹ, ánh mắt xa cách, giọng nói cũng xa cách.

Lê Phượng Hoa cũng nở nụ cười hợp lý: “Ấm Huân đến đây rồi!”

Kiều ấm Huân cười gật đầu, né người ra.

Lý đón gió, thật là làm nàng đầu đều lớn! Chẳng lẽ anh định không thể hảo tụ hảo tán sao? Vì sao nàng đã nói được như vậy minh bạch, anh lại còn như vậy cố chấp đâu?

Như vậy anh, làm nàng cảm thấy lại bất đắc dĩ và đáng thương. Nhưng nàng rất rõ ràng, nàng thực sự đã buông xuống! Trong hai ngày giữa nàng và Lâm nếu vượt qua những cảm giác sợ hãi, lo lắng ấy, nàng thậm chí không nhớ tới anh một lần nào. Nàng chỉ nghĩ đến một vài lời, Ca Ca, và Nãi Nãi.

Người ở trong cực độ tuyệt vọng và thống khổ, suy nghĩ nội tâm là không thể bị lừa được.

Trở lại bàn làm việc, ngồi xuống, cầm điện thoại, liền thấy tin nhắn của Kỳ Mộ Ngôn, mặt ửng đỏ, trong lòng lại ngọt ngào lên.

Khoe miệng nàng ngậm cười đáp lại anh, chính như buổi sáng nàng đã nghĩ, anh hiểu, chỉ cần trong lòng nàng chỉ có anh, ở đâu cũng như nhau!

Giữa trưa ăn cơm, Kiều Ấm Huyên kêu Đường Nghệ cùng đi.

Đường Nghệ kéo tay nàng, cười nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên làm việc của ngươi, nói thế nào cũng phải ăn mừng, đi, chúng ta ra ngoài ăn đi, tôi mời khách!”

“Tốt lắm!” Kiều Ấm Huyên cũng không khách khí, cùng nàng cười nói đi ra ngoài, tiện nói: “Đúng rồi, thứ Sáu tôi mời mọi người văn phòng ăn cơm xướng k, cậu cũng cùng đi đi!”

Đường Nghệ đôi mắt lập tức sáng lên, ánh mắt lấp lánh, vội hỏi: “Nhà cậu kia khẩu tử có đi không?”

Kiều Ấm Huyên mặt đỏ lên, gật đầu: “Anh ấy cũng đi!”

Đường Nghệ lập tức cười lớn, liên tục gật đầu, mặt đỏ lên, nói: “Đi đi, ta cần thiết phải đi! Kia cái gì? Đến lúc đó ta cùng hắn chụp vài tấm ảnh, ngươi sẽ không có ý kiến chứ?”

Kiều Ẩm Huyên lắc đầu, cười nói: “Sẽ không! Chỉ cần hắn nguyện ý!”

Đường Nghệ cười đáp: “Ngươi lên tiếng, hắn còn có thể không muốn? Ta thấy hắn đối với ngươi thật sự tốt!”

Hai người tìm một nhà hàng gần đó ngồi xuống. Đường Nghệ chủ động đặt đồ ăn, đồ uống, nói: “Ngươi vừa mới phục hồi sức khỏe, không nên ăn cay, ta đặt món thanh đạm, vừa hợp khẩu vị.”

Kiều Ẩm Huyên bật cười, vội nói: “Ngươi cùng hắn giống nhau!”

Đường Nghệ lập tức giương mắt nhìn nàng, ánh mắt thẳng lăng lăng, mang theo hứng thú, mang theo sự tò mò, mang theo tìm tòi nghiên cứu, trực tiếp nhìn Kiều Ẩm Huyên đến mức mạc danh chột dạ, sờ sờ chính mình mặt: “Ngươi đây là —— làm gì nha?”

Đường Nghệ có vài phần lười biếng, ngửa lưng lên ghế, nhích lại gần, cười nói: “Ngươi người này, ai, ta thật không biết nên biểu đạt thế nào mới đúng về sự hâm mộ, ghen tị, hận! Gả cho một gia đình già tốt, ngoại hình tốt, bản lĩnh tốt, lại nhiều tiền, lại tuổi trẻ, ngay cả cha mẹ chồng, cô em chồng đều tốt! Nhất là việc hắn đối với ngươi còn tốt đến vậy! Ngươi nói so với ngươi, ta còn sống thế nào được! Ngươi nói ta trước kia sao lại không thấy ra được ngươi có phúc khí lớn đến vậy!”

Truyện liên quan