Quyển 1 · Chương 3: dị biến thi thể

Chương 3: Dị biến thi thể

Bệnh viện Trung ương Victoria.

Đây là một trong số ít những bệnh viện cổ kính nhất còn sót lại tại Anh Nhĩ Duy Cách, và trực tiếp gắn liền với lịch sử lâu đời của nơi này là trình độ chữa trị hàng đầu. Bệnh viện đã được xây dựng mở rộng thêm nhiều lần qua các năm, và giờ đây tại Cựu Đôn Linh chỉ còn vài tòa chiếm giữ khuôn viên kéo dài qua hai quận kiến trúc, để đảm bảo việc chữa bệnh, máy móc trong viện thậm chí được lập riêng một hệ thống ống dẫn năng lượng phục vụ cho chính nó.

Lực lượng canh gác tối cao của Cựu Đôn Linh, Tô Á Lan Thính, đóng ngay gần Bệnh viện Trung ương Victoria, nếu có yêu cầu cơ động thì chỉ mười phút sau khi nhận lệnh họ có thể mang theo súng trường nạp đầy đạn mà có mặt tại đây.

Bởi vì quy mô quá lớn, những năm gần đây Bệnh viện Trung ương Victoria còn đảm nhiệm nhiều chức năng khác, tỉ như hợp tác với Tô Á Lan Thính.

Các vụ án liên quan thi thể đều được đưa tới đây để khám nghiệm, mà thi thể thủy thủ Wall rõ ràng chẳng đáng được coi trọng, không ai đến nhận, cũng chẳng quan trọng, theo quy trình thì thi thể hắn sẽ trực tiếp chuyển đến Học viện Y khoa Vương lập, giao cho mấy sinh viên mổ xẻ luyện tập, nhưng dưới sự khăng khăng yêu cầu của ai đó, cái thi thể vô giá trị này đã trải qua một lần khám nghiệm hiếm hoi.

Cảnh sát nhìn cô gái trẻ đứng ở hành lang, vẻ mặt không kiên nhẫn.

Nếu không phải nàng khăng khăng đòi khám nghiệm, hắn giờ đã ngồi gật gù ở bàn làm việc hưởng chút nghỉ ngơi hiếm hoi. Tại Cựu Đôn Linh, người ở hạ thành trong mắt cảnh sát xem ra chẳng tính là công dân Anh Nhĩ Duy Cách, trừ phi vụ án liên quan đến người trong ngoại thành, bằng không bọn họ cũng chẳng thèm coi trọng.

Nhưng cô gái trẻ này khác, đây là vụ án tử đầu tiên nàng tiếp nhận, nàng nói gì cũng muốn điều tra ra chút manh mối.

Một khối nhiệt huyết, tràn đầy nhiệt tình.

Từ bao giờ cảnh sát cũng là người như vậy, nhưng giờ hắn chỉ là một cỗ máy bị mài mòn góc cạnh bởi sinh hoạt. Có lẽ thấy trên người nữ hài bóng dáng mình thuở xưa, hắn cứ thế nhẫn nại, trong mắt hắn sinh hoạt thật nhàm chán, nữ hài chỉ vài ngày nữa là sẽ bỏ cuộc, mình chỉ cần chờ đợi thoáng chốc là xong.

“Báo cáo vẫn chưa ra sao?”

Nữ hài rốt cuộc lại bắt được một y tá, nôn nóng hỏi.

“Cảnh sát cô biết đấy, theo quy trình báo cáo phải để chủ nhiệm xem và ký tên, có lẽ giờ ông ấy hơi bận, mời cô chờ một lát.”

Y tá treo nụ cười xấu hổ trên mặt, từ sáng sớm khi cái thi thể cổ đưa tới, cô cảnh sát trẻ này cứ đứng chờ ở đây, mỗi giờ hỏi một lần, thật phiền phức, nàng nghĩ khám nghiệm là gì? Giết lợn sao? Tính giết lợn còn phải thả máu nửa ngày, chút thời gian đó kiểm tra ra được gì chứ!

“Ừ, thôi được.”

Trên khuôn mặt nhỏ hưng phấn thoáng xuất hiện vài phần thất vọng, nhưng rất nhanh một tiếng nổ lớn vang lên đã gợi lại hứng thú cho nàng.

Tiếng nổ vang từ đầu đường truyền tới, kịch liệt đánh vỡ tung lớp pha lê bên ngoài, đám người hoảng loạn thét chói tai, sương mù xám trắng tràn ngập khắp mọi nơi.

“Eve!”

Cảnh sát hô to tên nàng, theo sau rút cảnh côn ra.

“Là khủng bố tập kích sao? Phổ Lôi Tư cảnh sát.”

Làm tân binh cảnh thăm, Eve trực tiếp hưng phấn rút thứ vũ khí mang theo của nàng ra.

“Hẳn là chỉ do ống dẫn hơi nước ngầm lão hóa nổ làm bay nắp giếng…… Cất vũ khí đi, chúng ta đi duy trì trật tự thôi.”

Nhìn cái tân nhân tràn đầy sức sống Phổ Lôi Tư mà hắn thấy nhức đầu, hắn có chút ghét vận khí của mình, bằng không vì sao lại xui mình rút thăm dẫn cái tân nhân này.

Hơi nước nóng bốc lên ở đầu đường, cơn hoảng loạn ngắn ngủi qua đi, đám người cũng dần ổn định. Cựu Đôn Linh rất lớn, không chỉ diện tích chiếm đất, nó còn có hệ thống ngầm cực kỳ đồ sộ, dưới chân mọi người là mạng lưới ống dẫn phức tạp nhất thế giới, chúng như mạng nhện dày đặc sinh trưởng hoang dã dưới lòng Cựu Đôn Linh.

Giữ gìn hệ thống lớn như vậy hiển nhiên rất khó khăn, nên sự cố ống dẫn lão hóa thỉnh thoảng xảy ra cũng chẳng phải chuyện lạ.

Cảnh sát bực bội cùng nữ cảnh thăm trẻ tuổi cùng bước ra bệnh viện, sương mù lấp đầy tầm nhìn, tựa hồ có ai đó xua sương mù che khuất tầm mắt nàng, Eve mơ màng quay đầu nhìn làn hơi nước xám trắng bên cạnh mình.

“Eve, nhanh lên!” Phổ Lôi Tư hô.

Eve vẫn nhìn đoàn hơi nước kia, sững sờ vài giây, nhìn sang Phổ Lôi Tư bên kia sương mù, rồi như hạ quyết định gì đó, nàng quay đầu đi theo những tiếng thì thầm mỏng manh quái dị trong lòng.

……

Chỉ cần chất nổ đơn giản cũng có thể gây một phen rối loạn tại Cựu Đôn Linh.

Đây là điều Lạc Luân Tá đúc kết được trong mấy năm sống ở Cựu Đôn Linh, trong các ống dẫn hơi nước này, tùy tiện nổ cũng sẽ mang theo hơi nước mạnh, mà đoàn hơi nước đó vừa giúp Lạc Luân Tá ẩn mình.

Việc này sẽ khiến những cảnh vệ chú ý, và mình chỉ cần bắt được báo cáo trước khi bọn họ xử lý xong ống dẫn là được.

Tùy ý bước vào sảnh lớn bệnh viện, chẳng có chút tự giác mình tới trộm đồ.

Dẫn cảnh vệ rời đi thành công thì thâm nhập…… Đi vào quang minh chính đại.

Nhưng vấn đề tới, phần báo cáo quan trọng kia ở đâu?

Thân ảnh trắng bước vào tầm nhìn mình, Lạc Luân Tá rất nhanh nảy ra ý tưởng.

Lạc Luân Tá điều chỉnh cảm xúc, dùng sức khiến đôi mắt xanh lam của mình rớt vài giọt nước mắt, hắn vẻ mặt bi thương phất tay với một vị y tá.

“Cháu trai tôi hôm nay bị giết ở hạ thành, cảnh vệ bảo tôi chiều tới xem báo cáo khám nghiệm thi, xin hỏi ở đâu?”

Ánh mắt chân thành tha thiết tỏa ra nỗi bi thương, phảng phất Lạc Luân Tá thật sự có một cháu trai như thế.

Y tá trước tiên tỏ đồng tình với hoàn cảnh Lạc Luân Tá, sau nói cho hắn cái này nên giao từ đội cảnh sát Tô Á Lan Thính, nhưng có lẽ bị tình cảm chân thành của Lạc Luân Tá lay động, y tá vẫn phá lệ chỉ cho hắn văn phòng chủ nhiệm, tuy lấy không được báo cáo nhưng có thể biết chút nguyên nhân chết cụ thể của cháu trai.

Vài phút sau, chủ nhiệm hói đầu trung niên thành thật ngồi trên ghế mình, đối diện hắn là Lạc Luân Tá.

Tuy hắn rất muốn gắt lên với khách không mời mà đến này, nhưng khẩu Winchester hoa lệ lúc này đang chĩa vào trán bóng lưỡng của hắn, dù vì lý do gì, giờ hắn chỉ có thể nỗ lực giữ trấn tĩnh.

“Đây là báo cáo khám nghiệm ngài muốn, được chưa?”

Đưa văn kiện cho Lạc Luân Tá, trán bóng loáng lưu lại mồ hôi lạnh.

“Có bản sao không?”

Lật xem vài tờ, Lạc Luân Tá không ngẩng đầu hỏi.

“Không có, không có!”

Trông thứ này quan trọng với hắn, chủ nhiệm vội trả lời.

“Thế à…… Ngươi có thể làm một bản sao không?”

Một yêu cầu kỳ quái.

“Bảo mấy pháp y viết lại báo cáo hẳn không thành vấn đề, sau đó đưa phần báo cáo đó cho Tô Á Lan Thính, cuối cùng đừng nhắc với bất kỳ ai về hôm nay, ngươi làm được chứ?”

Tuy Wall là tha hương nhân chẳng đáng nhắc, chẳng ai để ý sống chết hắn, nhưng một khi báo cáo khám nghiệm thất lạc hoặc vì nguyên nhân khác khiến Tô Á Lan Thính chú ý, điều đó sẽ mang thêm không ít phiền toái cho Lạc Luân Tá.

Lạc Luân Tá ánh mắt lạnh băng, tựa sát thủ máu lạnh.

“Chủ nhiệm Bố Scalo, ngài ở ngoại thành khu Hán Mạc Linh phố 147……”

Liếc bao thư trên bàn văn kiện, ý nghĩ trào lên trong đầu Lạc Luân Tá, bên kia, Bố Scalo mơ hồ cảm thấy sợ hãi lớn.

“Ngài không đeo nhẫn…… Ta đoán phu nhân ngài đã ly hôn với ngài đúng không, nàng mang theo con trai ngài đi rồi?”

Tựa thám tử đại sư, tầm mắt Lạc Luân Tá quét qua lại, thu thập mọi manh mối hắn thấy, trong mắt hắn Bố Scalo gần như trong suốt.

Tim đập kịch liệt, thứ lời nói vô hình này càng làm hắn sợ hãi ác hàn, so với khẩu súng Shotgun chĩa trên đầu lúc này thì ôn nhu quá nhiều.

“Nàng để ngài lại một nữ, ngài đặc biệt sủng ái con gái, nàng thích ăn kẹo…… Đúng không?”

Lạc Luân Tá kiêu ngạo giáng cái búa tạ cuối cùng.

Nghe đến đó Bố Scalo phòng tuyến tâm lý bị đánh tan hoàn toàn, hắn chẳng hiểu vì sao người đàn ông trước mặt biết rõ thế, đôi tay run rẩy không cầm nổi, trước hắn có lẽ còn ý định khác, nhưng khi nhắc con gái hắn hỏng hết.

……

Lạc Luân Tá cất chiến lợi phẩm bước ra văn phòng Bố Scalo, hắn tin gã trung niên kia sẽ là một phụ thân tốt.

Nhìn thân ảnh bên kia hành lang, hắn vẻ mặt nở ý cười.

“Thật quá cảm tạ cô y tá, chủ nhiệm Bố Scalo hứa giúp tôi khám thi thể cháu trai cẩn thận, hung thủ sẽ không ung dung ngoài vòng pháp luật nữa.”

Đó là y tá đã chỉ đường cho Lạc Luân Tá lúc nãy, thân cận nói vậy, Lạc Luân Tá tiến gần nàng, rồi từ ngực lấy mấy đồng bạc đưa cho nàng.

“Càng cảm tạ cô cung cấp địa chỉ, thân ái tiểu thư y tá, chủ nhiệm Bố Scalo rất mong tôi đưa lễ vật cho ông ấy.”

Thế là dưới nụ cười của tiểu thư y tá, Lạc Luân Tá đi nhanh rời đi.

Chẳng có trinh thám gì kinh người, tất cả đều sớm có mưu tính mà thôi.

Lạc Luân Tá là một thám tử tư hạng hai, một thám tử tư chẳng có chút đạo đức hay bạo lực nào, nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, hắn lại là một thiên tài, một thiên tài có thể thao túng và sử dụng những kẻ lừa đảo.

Có lẽ hắn không phải thám tử siêu phàm, nhưng về khoản ngẫu hứng phạm tội, hắn thực sự là một anh hào của thời đại.

Chỉ cách nhau một đường giữa thiên tài thám tử và thiên tài tội phạm, ranh giới này có thể gọi là nguyên tắc, hoặc cũng có thể gọi là lương tâm, nhưng rõ ràng Lạc Luân Tá chẳng có thứ đó, hắn cứ lặp đi lặp lại nhảy qua nhảy lại giữa hai bên.

Đẩy cửa sắt ra, nhiệt độ rõ ràng thấp hơn vài phần.

Đây là nhà xác, vốn dĩ không mấy ai sẽ đến cái nơi khiến người ta sởn gai ốc này, nên Lạc Luân Tá rất dễ dàng đi tới đó.

Trong ngực cất bản báo cáo, nhưng trạng thái quái dị của Wall trước khi chết khiến Lạc Luân Tá không thể không tự mình đến xem một lần, giống hệt quỷ trong ác mộng, hắn nhớ rất rõ từ rất lâu rồi.

"Chỗ nào đây?"

Dựa theo bản báo cáo khám nghiệm tử thi, Lạc Luân Tá không ngừng xem xét nhãn quan trước quầy sắt.

Nắm chặt tay, một ngăn kéo sắt mang hơi lạnh bị hắn rút ra, kéo thẳng trên mặt đất, Lạc Luân Tá ngồi xổm bên cạnh nhìn cái xác người vừa bị hắn giết chết không lâu trước đó.

Trên thi thể có thêm vài vết cắt, Lạc Luân Tá dùng sức bẻ một cái liền mở nó ra, lộ ra nội tạng bên trong.

Trên đường tới hắn chỉ liếc qua báo cáo, căn cứ khám nghiệm của mấy pháp y kia, xương cốt và nội tạng của Wall có chút vấn đề, nhưng sâu hơn thì hắn không kỹ càng xem xét.

Bên trong là cảnh tượng vặn vẹo ghê tởm, không biết đám pháp y mổ xẻ đến đây lúc có nôn hay không.

Nội tạng hoàn toàn vặn vẹo vào nhau, khối đông đặc màu đỏ sậm tựa như keo bao bọc chúng lại, ruột bắt đầu co rút, rõ ràng ngắn hơn người bình thường rất nhiều, giống như đã giải phẫu cắt bỏ một phần ruột, nhưng không có dấu vết phẫu thuật.

Mỡ cũng ít hơn người bình thường rất nhiều, thứ này dùng để trữ năng lượng và giữ ấm, nhưng rõ ràng người Viking này có tỷ lệ mỡ thấp kinh người.

Không đáng ra là thế này.

Nơi sinh sống của người Viking lạnh đến chết được, thể chất của Wall thế này sẽ trực tiếp chết cóng, chứ không sống đến bây giờ.

Trong cơ thể có sỏi, phần lớn phân bố ở lớp ngoài cùng của da mặt và chỗ khớp xương, độ cứng của thứ này rất cao, rõ ràng là khối vật chất kết tinh ngưng đặc cùng tổ chức huyết nhục, nhưng lại như áo giáp, chính thứ này bảo vệ Wall, nên phát đạn đầu của Lạc Luân Tá không thể giết chết hắn hoàn toàn.

Lạc Luân Tá nhíu mày lại, điều này khiến hắn nhớ tới vài thứ không hay.

Cầm lấy chiếc ghế tựa, ngồi lên trên, sau đó hắn lại lấy hộp thuốc của mình ra, sau khi tự hỏi cẩn thận hắn vẫn lấy ra một điếu, ánh lửa vụt qua, làn khói mê say chậm rãi dâng lên, thế là đèn trong nhà xác tắt dần từng cái, cuối cùng chỉ còn ánh lửa duy nhất trên tàn thuốc.

Truyện liên quan