Quyển 1 · Chương 45: nhân sinh giấy thông hành
Chương 45: Nhân sinh giấy thông hành
“Một ngày nữa lại khép lại rồi……”
Eve tựa vào lan can ban công bên cạnh, ánh chiều tà đỏ rực hắt lên gương mặt nàng, có vài người hầu nhìn thấy dáng vẻ ấy bèn khẽ thì thầm với nhau.
“Các nàng nói công chúa nhà Phoenix rốt cuộc cũng trưởng thành, ánh mắt mang theo nỗi sầu, tựa như thiếu nữ tuổi dậy thì đang phiền muộn vì tình ái, chờ đợi và hy vọng sẽ có một đoạn tình yêu tuyệt mỹ với chàng thiếu niên tốt đẹp nào đó…… Cái quái gì thế!”
Eve siết chặt lan can ban công, sau đó tức giận quay về phòng ngủ, nàng không ngờ mình đã nghe lâu những lời bát quái của đám người hầu bên dưới về mình.
Nhân sinh mình nhất định có chỗ nào đó không ổn! Từ đâu ra thiếu niên đẹp trai, duy nhất gặp được một con đực cũng chỉ là gã bệnh tâm thần Lạc Luân Tá.
Nỗi sầu của nàng rõ ràng là do huyết mạch bí ẩn đang kích động trong cơ thể, theo như Lạc Luân Tá nói thì nhà Phoenix nhất định có liên hệ với yêu ma, thứ gọi là bí huyết cần được luyện qua thuật luyện kim, kỹ thuật này về lý thuyết ngoài giáo đoàn săn Ma ra thì không ai khác biết, sự bí ẩn cứ lơ lửng trên đầu nhà Phoenix.
Eve cũng muốn tìm phụ thân nói chuyện, nhưng nghe quản gia bảo công tước Phoenix sau khi chăm sóc Eve xong liền đi cung Bạch Kim, từ lúc rời đi vẫn chưa trở về.
Nằm trên nệm giường mềm mại, nhìn lên đèn trần, ánh sáng ấm áp chiếm trọn tầm nhìn của Eve.
Khoảng cách với đêm điên cuồng ấy đã qua một vòng nhiều ngày, Eve hơi quên mất mình đã trở về gia viên thế nào, tuy rằng định giấu giếm một chút, nhưng vì quá mệt mỏi nàng cứ thế ngất xỉu trước cửa nhà.
Khi Eve tỉnh dậy thì kinh ngạc nằm trong phòng ngủ quen thuộc, vết thương ở miệng đều được xử lý tốt, lính canh đứng ngoài cửa, nhìn từ cửa sổ ra, không một bóng người nhưng trang viên có thêm rất nhiều binh lính vác súng, lên đạn.
Nghe quản gia nói, công tước Phoenix thực sự phẫn nộ, có thể dùng từ bạo nộ để hình dung, sau khi ngài rời đi toàn bộ cấp bậc thủ vệ trang viên liền thăng vài bậc, hơn nữa Eve còn bị hạn chế tự do, trước khi công tước Phoenix về nhà nàng không được đi đâu cả.
Xem ra lúc này phụ thân thật sự nổi giận.
À…… Thật phiền.
Eve đã có thể tưởng tượng cuộc đối thoại khi hắn trở về, không ngoài việc gả mình cho ai đó ở hòn đảo quỷ quái, chỉ là lần này thái độ của hắn sẽ cứng rắn hơn nhiều.
Ôm chặt chăn, Eve trở mình, nàng không nghĩ mình sẽ kết thúc như vậy, nàng hy vọng có thể đại diện nhà Phoenix vinh dự bước lên tòa thị chính kia, nếu có thể nói nàng càng muốn điều tra rõ bí huyết này rốt cuộc là chuyện gì.
Cứ như bạn cũ lâu ngày gặp lại, cơn ác mộng gần như bị nàng lãng quên từ đêm điên cuồng ấy lại một lần nữa trở về.
Eve luôn không tự giác nghĩ đến cảnh sắc trong ác mộng, nữ nhân thảm thiết giãy giụa, nàng thống khổ đến thế nào, cùng với nỗi đau sinh mệnh bị rút ra khỏi thân thể, cho đến cuối cùng quái vật xé toạc thân thể nàng.
Đoạn ký ức ác mộng này thật đột ngột, ngay cả Eve cũng không thể xác định thật hay không, xem ra ký ức nhân loại thật chẳng đáng tin, tựa như chữ viết trên bờ cát nhất định sẽ bị thủy triều dâng lên nuốt chửng, nhưng nhiều năm trôi qua trò đùa dai dẳng vẫn thế, đẩy sự vật năm xưa lên bãi biển.
Trong phòng đèn chớp vài cái, Eve xoay người nhìn đèn trần, hình như mạch điện gặp vấn đề gì, sau vài lần nhấp nháy nó hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Đèn điện gặp vấn đề là chuyện rất bình thường, nhưng hiện tại Eve có một cảm giác khác, nàng vô thức căng thẳng, nhìn chằm chằm vào bóng đen.
Vài thứ đó là thế, mỗi lần chúng tiến đến thì mọi ánh sáng đều lùi bước.
Vì thế tiếng bước chân vang lên bốn phía.
Eve duỗi tay hướng quầy, nơi đặt khẩu súng lục bạc trắng, đó chính là vũ khí của chàng trai làng, chỉ là sau đêm hôm đó Lạc Luân Tá quên lấy về, bị Eve lưu lại.
Bên trong đã nạp đạn, ngay khi Eve chuẩn bị làm gì đó, bóng đen đã bao trùm nàng.
Không có sức lực……
Không thể nhấc nổi chút sức lực nào……
Trong nháy mắt hô hấp Eve cũng ngưng lại, nàng rất rõ thứ đó ngay sau lưng, muốn chạy trốn nhưng chẳng có chút sức lực, tựa như thân thể đông cứng trong khoảnh khắc.
Nó chậm rãi đi qua bên Eve, mỗi tiếng bước chân như búa tạ gõ vào tim Eve, dưới ánh trăng ngoài cửa sổ Eve chỉ thấy mờ mịt dữ tợn, theo sau vô số đôi mắt xuất hiện trước mắt nàng.
Đó là một gương mặt mọc đầy mắt, tròng mắt đỏ tươi không ngừng tràn ra điềm báo cho vật bất tường, nó tựa như không thấy Eve, tròng mắt lung tung chuyển động tìm gì đó, nhưng giây tiếp theo bỗng toàn bộ hướng về Eve.
Nó thấy nàng, phát ra tiếng cười lạnh lẽo rợn người.
“Ta nhìn thấy ngươi……”
Giọng nói vang trực tiếp bên tai, rõ ràng đến thế, rõ ràng đến thế.
Thân thể đông cứng rốt cuộc cử động, chuông tang bạc trắng thẳng chỉ mặt yêu ma, khi Eve chuẩn bị bóp cò thì quang minh giáng xuống.
Hết thảy biến mất.
Eve giơ chuông tang, chỉ vào khoảng không phía trước, nơi là phòng quen thuộc, phảng phất mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác.
Bóng tối quỷ dị đáng ghét biến mất.
Eve thở dốc quỳ trên đất, mồ hôi túa ra từ chóp mũi, phổi hít thở gấp gáp không khí mới.
Xoa mạnh đôi mắt, khắp nơi là cảm giác xa lạ quỷ dị, tựa như ảo giác, lại tựa như thứ khác.
Linh coi.
Từ ngữ quen mà lạ dâng lên trong đầu, Lạc Luân Tá từng nói khi chia biệt, theo liên hệ với bóng tối tăng lên, Eve sẽ thấy vài vật quỷ dị, và những vật đó cũng sẽ thấy nàng.
“Rốt cuộc là…… Sao vậy.”
Chậm rãi đứng lên, Eve cảm thấy toàn bộ thế giới đang lay động, nàng ôm trán, cuối cùng vô lực ngã lên giường. Lần này áp lực tinh thần vượt xa mọi trải nghiệm trước, cảm giác mình như thuyền nhỏ trôi dạt giữa thủy triều, giây tiếp theo sẽ bị sóng nhấn chìm.
Nỗi sợ hãi mạc danh dâng lên, Eve rất rõ an toàn của trang viên Phoenix rất cao, nhưng trước yêu ma thì chẳng có sức kháng cự, lũ quái vật đã thấy nàng, mà nàng không biết phải làm sao.
Vì thế nàng ngồi dậy, tự hỏi mãi sau tầm mắt dừng ở quầy kia.
Một tấm danh thiếp lúc này nằm lặng lẽ ở đó, chữ trên mặt tựa có ma lực.
……
“Tiểu thư, xin đừng làm khó chúng tôi.”
Vệ binh nhìn Eve mặc áo ngủ, váy trắng thuần túy thêu hoa văn chạm rỗng, cổ bóng như thiên nga đứng thẳng, tóc dài buông xuống, khoác xuống có loại ý vị nói không nên lời, tựa như tinh linh bước ra từ trăng.
Hai vị vệ binh hơi hoảng, Eve thế này thật hiếm thấy, thường ngày nàng toàn bộ oai hùng, dù mặc váy cũng có cảm giác sống không tiến lui, nhưng hiện tại lão hổ lạnh băng như miêu nhỏ, nghe hương thanh cận kề khiến ai cũng run tâm thần.
“Ta muốn ra ngoài đi dạo một chút.”
Eve hiếm hoi dịu dàng nói.
“Công tước đại nhân có lệnh, trước khi ngài về ngươi không được rời đi.”
“Ta chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút.”
Cô mở to mắt nhìn đám thủ vệ, tròng mắt trong suốt như bảo thạch, ai cũng khó cự tuyệt, cự tuyệt nàng thậm chí thấy áy náy kỳ quái, tựa như làm sai.
Bấy lâu Eve luôn che giấu mị lực, rõ ràng có thân thể hoàn mỹ, nhưng nàng dùng sắt thép và cảnh phục bảo hộ, đuổi đám đại đội tương thân mưu đồ quấy rối.
Là công chúa nhà Phoenix, quý tộc trẻ Cựu Đôn Linh đều tưởng gặp vị nữ công tước tương lai, nhưng mỗi lần gặp là bi kịch, để bảo mộng và tự do, mỗi lần gặp bị Eve làm thành sự cố, từ lần trước nàng dẫn con bá tước cưỡi xe ngựa ngoài đường, làm đứa xui xẻo gãy chân, từ đó chẳng ai dám thích Eve.
Đó là loài điểu bất tử không thuần phục, kẻ đi trước chỉ thành tro dưới chân nàng.
“Cái này cũng không được sao……”
Nói Eve hơi nhấc váy, đám thủ vệ sững sờ, ý nghĩ đứt đoạn, tựa như chờ điều gì, hai người đờ ra.
Nhưng giây tiếp theo gió khẽ động, nghe tiếng thịch, một thủ vệ choáng váng ngã xuống, hắn định nói gì nhưng bất tỉnh, hình ảnh cuối là Eve cầm ghế chân tựa đập hướng đồng nghiệp kia.
Ngụy trang! Tất cả là ngụy trang!
Lúc này thủ vệ kia tâm lý hỏng gần hết, con nhỏ chết tiệt này từ đầu đến cuối giấu quỷ thai, không ai rõ nàng giấu ghế chân tựa dưới váy thế nào.
Tròng mắt ghế phóng to, hắn kịp giơ thương ngăn, nhưng Eve bỏ đòn đánh, quyền trọng đấm bụng hắn, nôn khan sinh lý, rồi cô lại vung ghế nện mạnh.
“Sao……?”
Một thủ vệ khác ở hành lang dài đã tới, tiếng gậy gõ khiến hắn chú ý, hai người xấu hổ đối diện hai đầu hành lang.
Thiếu nữ chân trần đứng dưới ánh sáng, tóc dài đỏ như lửa cháy, đẹp biết mấy…… Nếu tay nàng không cầm ghế chân tựa, và dưới chân không có hai đồng liêu hôn mê.
Hắn chẳng kịp tự hỏi, cô nắm ghế hít sâu, thân cung lại, rồi ném mạnh.
Chỉ nghe trầm vang, thủ vệ ngã thẳng, tay còn cầm còi chưa thổi.
Nhìn ba thủ vệ mất ý thức, Eve sửa tóc rối, thở phào, từ ngụy trang đến tiến công, nước chảy mây trôi.
Đối phó với yêu ma có thể hao chút công sức, nhưng đánh bại vài tên thủ vệ này thì quá đơn giản. Vừa rồi thiếu nữ mảnh mai không thấy đâu, mãnh hổ đã trở về.
Đem mấy tên xui xẻo kia lột sạch, trói chặt rồi nhét vào tủ âm tường, Eve chỉnh lại quần áo một chút, đội mũ xuống thật sâu để che khuất mái tóc dài màu đỏ rực kia, lại nhét vài chiếc khăn bông vào trong áo, làm cho thân thể hơi gầy yếu của mình trông đầy đặn hơn, nếu khoảng cách không đủ gần thì chẳng ai phát hiện ra sự khác thường của nàng.
Cuối cùng, nàng cắm khẩu súng lục bạc vào túi sau thắt lưng, mọi thứ đã ổn thoả.
Bước nhanh ra ngoài, lúc này Eve mới nhận ra mình nghĩ quá đơn giản, dù là ban đêm, bên ngoài trang viên vẫn đầy ắp thủ vệ, tựa như hộ vệ xung quanh nữ vương, bọn họ đội mũ sắt hình mái vòm, cầm thẳng những cây trường thương gắn lưỡi lê chỉ lên bầu trời đêm.
Đột nhiên, tiếng còi hơi trầm bổng vang lên, đoàn tàu chậm rãi tiến vào trạm, hơi nước vô tận bốc lên.
Canh gác cực kỳ nghiêm ngặt, Eve rất khó lên được đoàn tàu, mà nếu tối nay không rời đi, ngay cả nàng cũng chẳng rõ chuyến tàu tiếp theo sẽ tới khi nào.
Lũ yêu ma kia đã có thể nhìn thấy mình, nàng cần tìm cho được gã thám tử bắt ma kia.
Ngay khoảnh khắc Eve bế tắc không còn đường xoay sở, nàng trông thấy một vật, theo cách gọi của Lạc Luân, hắn gọi vật đó là “Giấy thông hành nhân sinh”.
Thế là dưới vài chục cây trường thương lượn lờ, Eve khiêng cái thang ung dung bước về phía đài ngắm trăng lên đoàn tàu, vì trọng tâm không vững, nàng đi lảo đảo, chẳng khác nào một con chim cánh cụt mập mạp.
Truyện liên quan
Vu Sư: Sống Tạm Tại Hơi Nước Kỷ Nguyên Thêm Chút Săn Ma
Hơi nước thời đại hạ, nguyên sơ từ trầm miên thức tỉnh, ngày cũ chúa tể ở nhân gian hành ...
Thiên Sứ Tiểu Thư, Không Cần Lại Xông Loạn Nhà Ta!
(Tây Huyễn + Kiếm cùng Ma Pháp + Ma Đạo Văn Minh + Thần Bí Chủ Nghĩa + Nguyên Sáng ...
Toàn Viên Ác Tiên!!!
Sách còn có tên: 《Toàn Viên Ác Tiên》, 《Toàn Viên Ác Tiên: Ta Có Một Tòa Đạo Quán Trồng Tiên》. ...
Phía Trước Xa Hoa Tiểu Khu, Ngụy Người Dừng Bước
Đây là một thế giới tràn lan những kẻ mạo danh.. Dư Canh là một nhân viên bảo vệ ca ...
Huyết Chi Thánh Điển
Trước mặt ngươi đây chính là: Kẻ Giám Sát và Bảo Vệ Bóng Tối, Kẻ Đảo Lộn và Tái Tạo ...
Tây Huyễn: Tay Cầm Mười Hai Phù Chú, Ta Hưởng Thụ Sinh Hoạt
Chào mừng đến với Kẻ báo thù từ Học viện Ma pháp, Thợ rèn núi Lò Máu, Người bảo vệ ...