Quyển 1 · Chương 32: Cục Dân Tục phòng số 9

Chỉ trốn thoát một người sao……

Trong đầu tôi hiện lên bóng hình của cô gái người Miêu kia.

Cô ta vậy mà trốn thoát được? Đến cả mụ già khủng bố kia còn phải bỏ mạng, thế mà cô ta lại chạy thoát?

“Đúng rồi.”

Lôi Chấn Sơn đứng dậy, dường như chuẩn bị rời đi, khi đi đến cửa đột nhiên dừng bước, quay lưng về phía tôi nói: “Người anh họ kia của cậu…… Kêu là Trần Cương đúng không? Chuyện của cậu ta chúng tôi đều đã điều tra xong rồi, là một kẻ đáng thương.”

Cả người tôi cứng đờ.

“Cái nấm mồ nhỏ kia quá sài sơ.”

Giọng điệu Lôi Chấn Sơn trở nên ôn hòa hơn một chút: “Tôi đã cho người sửa sang lại một chút, lập bia, ngay bên cạnh mộ của ông nội cậu.”

Nghe thấy những lời này, trong lòng tôi ngũ vị tạp trần.

Trầm mặc hồi lâu, tôi thốt ra hai chữ.

“Cảm ơn.”

Lôi Chấn Sơn vẫy vẫy tay, không hề quay đầu lại, sải bước đi ra ngoài.

……

Thời gian thấm thoát thoi đưa, trong chớp mắt bảy ngày đã trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, cuối cùng tôi cũng đã biết rõ hiện tại mình đang ở nơi nào.

Bệnh viện tư nhân thuộc Phân cục Tỉnh Kiềm của Cục Dân tục Thứ 9.

Nghe tên là biết, đây là nơi không mở cửa cho người thường.

Thế nhưng bảy ngày qua, tôi lại sống vô cùng bình lặng.

Ngoại trừ mỗi ngày kiểm tra và thay thuốc đúng giờ, cũng không có ai đến quấy rầy tôi.

Cái gọi là Cục Dân tục này dường như áp dụng chế độ nuôi thả đối với tôi.

Hai ngày trước, tôi đã liên lạc với Kim Vạn Lý.

Tôi không nói lời vô nghĩa với gã, cứ theo quy củ mà thanh toán nốt số tiền còn lại của lần hỏi thăm tin tức trước.

Còn về Lý Thanh……

Tôi nhìn lịch sử chuyển khoản trên ngân hàng điện tử, khẽ cười khổ.

Điện thoại của tên đó vẫn luôn ở trong trạng thái “ngoài vùng phủ sóng”.

Xem ra Lôi Chấn Sơn nói không sai, có lẽ là bị bắt đi bế quan thật rồi.

“Xuất quan nhớ đến nhà tang lễ Giang Thành tìm tôi, mời ông uống rượu.”

Tôi viết dòng chữ này vào phần ghi chú chuyển khoản.

Tuy rằng lúc trước Lý Thanh vì tiền và vì một ân tình mới đi theo tôi, nhưng trên suốt chặng đường vào sinh ra tử này, thậm chí còn suýt mất mạng, thứ tình nghĩa này không thể đong đếm bằng tiền.

Bữa rượu này, là tôi nợ anh ta.

Nghĩ đến Lôi Chấn Sơn, anh ta đã vội vã rời đi từ ba ngày trước.

Trước khi đi, anh ta mặc một bộ trang phục dã chiến, vũ trang đầy đủ, dường như lại chuẩn bị đi thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp nào đó.

“Chuyện của Hồi Long Trại cậu không cần bận tâm nữa.”

Lúc đó anh ta đứng ở cửa phòng bệnh, tay cầm chiếc mũ nồi màu đen.

“Thông báo chính thức là ‘sạt lở núi dẫn đến diễn tập thiên tai địa chất’, các dân làng đều đã được sơ tán đến nơi an toàn, tuy rằng có chút kinh hãi nhưng không ai thương vong.

Còn về đám người nhị thúc của cậu…… Coi như là mất tích đi.”

Nghe thấy dân làng không sao, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống đất.

Chỉ cần không liên lụy đến người vô tội, món nợ hỗn loạn này tính thế nào cũng được.

“Đúng rồi.”

Ngay khi tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, Lôi Chấn Sơn lại đổi giọng, ngữ khí có chút phức tạp mở lời: “Tin tức về cha mẹ cậu, bên chúng tôi tạm thời đã có một chút manh mối, tôi hy vọng cậu không tự mình đến Tương Tây tra xét.”

“Tại sao?” Tôi nhíu mày hỏi.

Lôi Chấn Sơn thở dài: “Tình hình…… rất phức tạp, có một số thông tin nội bộ tôi không thể tiết lộ cho cậu. Nhưng tôi hứa với cậu, một khi chuyện này có đột phá, tôi sẽ thông báo cho cậu đầu tiên.”

Tôi nhìn chằm chằm anh ta, trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.

Tôi lựa chọn tin tưởng anh ta.

Lôi Chấn Sơn thấy tôi gật đầu liền thở phào một hơi như trút được gánh nặng, nói: “Cậu hiểu cho là tốt rồi. Còn nữa, tôi có chuẩn bị cho cậu một món quà nhỏ, hy vọng cậu sẽ thích.”

Nói xong liền vội vã rời đi, mấy ngày sau đó không xuất hiện nữa.

Hôm nay là một ngày nắng ráo hiếm hoi.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn ánh nắng chiếu qua ô cửa kính, khẽ vận động gân cốt một chút.

Cảm nhận cơ thể mình, vết thương xuyên thấu ở bả vai vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, vẫn còn hơi đau âm ỉ.

Tuy nhiên, luồng sát khí dao động bất an trong cơ thể đã hoàn toàn bình phục, lúc này đang lẳng lặng ngự trị nơi sâu thẳm trong đan điền.

“Bảy ngày rồi……”

Tôi nhìn lịch trên điện thoại, nhẹ nhàng thở ra một ngụm trọc khí.

Đã đến lúc phải rời khỏi nơi này.

“Trần tiên sinh, thủ tục xuất viện của ngài đã làm xong rồi.”

Một cô y tá đẩy cửa bước vào, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

Trên tay cô ấy cầm một chiếc túi giấy, đưa đến trước mặt tôi: “Đây là đồ Lôi đội để lại cho ngài trước khi đi, nói là vật dụng cá nhân của ngài, còn có…… một phần quà.”

Tôi nói một tiếng cảm ơn rồi nhận lấy túi giấy, cảm giác nặng trịch trĩu tay.

Mở ra xem, bên trong là vài món đồ cá nhân tôi tùy thân mang theo trước đó, cùng với hai thanh đao lá liễu.

Mà ở bên dưới những thứ này, có một tấm thẻ màu đen đang đè lên.

Tấm thẻ chỉ to bằng bàn tay, chất liệu nhám mờ toàn thân, mặt trước in một hình quốc huy mạ vàng, mặt sau là một dãy mã số đặc biệt và một hàng chữ nhỏ:

【 Cục Quản lý Sự vụ Dân tục · Cố vấn ngoài biên chế (Cấp D) 】

“Sao mình lại thành cố vấn ngoài biên chế thế này?” Tôi nhướn mày.

“Lôi đội nói, đây là bùa hộ mệnh cho ngài.”

Cô y tá che miệng cười nói: “Có thứ này, sau này gặp phải kiểm tra chứng minh thư hay đi qua cửa an ninh gì đó sẽ thuận tiện hơn nhiều. Quyền hạn không cao lắm, đương nhiên cũng chẳng cần phải gánh vác trách nhiệm gì, coi như là một món đồ chơi nhỏ đi.”

Cáo già này……

Tôi lắc đầu, cất tấm thẻ vào túi.

Tôi cũng không từ chối, thứ này biết đâu sau này lại có tác dụng.

“Thay tôi cảm ơn anh ấy.”

Tôi đeo ba lô lên, nhìn lại căn phòng đầy mùi nước sát trùng này một lần cuối, rồi xoay người bước ra khỏi phòng.

Cuối hành lang là một cánh cửa điện tử dày nặng.

Theo một tiếng vang nhỏ, đại môn chậm rãi trượt mở.

Liên tục thông qua ba đạo an ninh kiểm tra sau, ta mới thực sự đi ra cái này bệnh viện tư nhân.

Ta đứng ở cổng lớn, nghe tiếng gầm vang ồn ào náo động của thành thị, quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Trên bảng hiệu viết chính là “Viện điều dưỡng tư nhân Hướng Dương Hoa”.

Cái tên còn rất bình dân.

Ta phun tào một câu, cất bước đi vào trong đám người.

Chuyến đi Tương Tây tạm thời gác lại, mà tin tức của Lôi Chấn Sơn chưa biết khi nào mới có, ta chuẩn bị về trước Hồi Long Trại lấy lại hành lý của mình, rồi mới về Giang Thành.

Ngồi trên một chiếc xe khách tầm trung, xốc nảy hơn ba giờ sau, ta về tới Hồi Long Trại.

Bầu không khí trong Hồi Long Trại vẫn trước sau như một bình lặng, phảng phất như cái gì cũng chưa từng phát sinh vậy.

Mấy lão nhân lớn tuổi ngồi vây quanh dưới cây liễu lớn ở đầu thôn uống trà nói chuyện phiếm, thấy ta đi qua cũng chỉ nhìn đánh giá vài lần, liền thu hồi ánh mắt.

Đại khái là không quen biết ta, mà người trẻ tuổi trong trại lại ít.

Đi đến trước cửa nhà cũ, ta đẩy cửa bước vào, trong viện im ắng.

Đi vào nhà chính sau, ta đơn giản thu dọn một phen.

Kỳ thật cũng không có gì mấy để mang theo.

Ta chỉ lấy đi tẩu thuốc lúc sinh thời ông nội yêu nhất, cùng với cuốn sổ tay viết tay kia của ông.

Cuối cùng, ta kéo ra cái vali hành lý mà ta đã mang theo lúc tới đây từ trong phòng.

Sau khi đặt hai thanh dao lá liễu trên người về lại chỗ cũ, đồ đạc bên trong vẫn còn nguyên vẹn, không có gì khác biệt so với lúc ta vừa mới đến.

Chỉ là tiêu hao một chút chu sa, cùng với, có thêm một cái trống bỏi.

Thứ đồ chơi này đến nay ta vẫn chưa biết công dụng ở đâu.

Bất quá ta cũng không rối rắm, thu dọn xong hành lý, ta nhìn thoáng qua lần cuối nơi chịu tải những ký ức tuổi thơ này của mình.

Sau đó khóa đại môn lại, đem chìa khóa cất kỹ bên người.

Truyện liên quan