Quyển 1 · Chương 1320: Lại thuận lợi như vậy?
vài phút sau, Tô Tiểu Vãn đã nằm nghiêng trên giường, lấy chăn cuộn kiểu bạch tuộc, tay chân siết chặt ôm thành một cục, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, một bên hít thở dốc một bên nỉ non trong miệng.
Cảnh tượng như vậy nếu bị người khác giới nhìn thấy, chỉ sợ sẽ trực tiếp sung huyết não.
Cứ như thể nàng cũng bị Dương Phàm kia làm cho giống hệt vậy.
Cũng may không có ai biết, bằng không cái tính cách vốn dĩ đã sợ xã hội của nàng về sau còn biết mặt mũi nào mà gặp người ta nữa?
Dòng thời gian quay trở lại hiện tại……
“Ca…”
Một tiếng mở cửa vang lên, khiến Tô Tiểu Vãn vốn đang nằm liệt trên giường giật mình hoảng sợ, khi phản ứng lại ánh mắt nàng không hề trống rỗng.
“Vèo” một cái ngồi bật dậy, đầy vẻ cảnh giác nhìn về phía cửa phòng, khi thấy người đàn ông đi vào, nàng lập tức ngẩn ngơ, ngay sau đó tràn ngập vẻ chột dạ, ánh mắt bắt đầu trốn tránh.
Xong rồi…… Quên khóa cửa, để hắn thấy bộ dạng bất cần của ta thì phải làm sao bây giờ? Hắn sẽ không phát hiện ra gì chứ?
Tô Tiểu Vãn mạnh mẽ lấy hết can đảm, lắp bắp hỏi.
“Ngươi, sao ngươi lại tới đây?”
Người đàn ông đi vào đương nhiên chính là Dương Phàm, vừa bước vào hắn liếc mắt một cái liền phát hiện Tô Tiểu Vãn còn dấu vết giọt lệ, bởi vì đối phương chưa kịp rửa mặt, nên rất rõ ràng.
Nhưng chính bộ dạng yếu đuối lay động lòng người này lại càng khiến người ta muốn thương xót nàng, bảo vệ nàng.
Dương Phàm không trả lời, mà chậm rãi đi đến mép giường, nhìn Tô Tiểu Vãn có chút hoảng loạn bối rối mà hỏi.
“Ngươi khóc? Đã xảy ra chuyện gì?”
Dương Phàm giọng nói mang theo vẻ ôn nhu, dứt lời liền rất không khách khí ngồi xuống mép giường, ánh mắt nhìn Tô Tiểu Vãn chờ nàng trả lời.
Còn Tô Tiểu Vãn chỉ luống cuống tay chân, cuống quýt xoa xoa gương mặt xinh đẹp đầy nước mắt, muốn che giấu điều gì đó nên nói liến thoắng.
“Không, không có gì… Chuyện gì cũng không xảy ra.”
Dương Phàm thấy bộ dạng chột dạ bất cần của nàng rất buồn cười, giả vờ đưa mũi ngửi ngửi xung quanh, như thể đang ngửi cái gì, miệng thì tò mò lẩm bẩm một mình.
“Ủa?? Đây là mùi hương gì vậy?”
Biểu cảnh của Dương Phàm kia thật xuất sắc, đương nhiên, đây là hắn cố ý làm vậy.
Quả nhiên, Tô Tiểu Vãn bị hắn một câu làm nhiễu loạn tâm cảnh, thấy thế theo bản năng nhìn theo ánh mắt hắn.
!!!
Tô Tiểu Vãn chỉ cảm thấy đầu mình “oanh” một cái nổ tung, trống rỗng, trong đầu toàn là hai chữ: Xong rồi……
Đợi nàng phản ứng lại thì vội vã dịch lệch vị trí, định dùng chính chiếc váy của mình để ngăn chặn, cũng mặc kệ hiện tại mới đi che đậy có thể đã quá muộn.
Lúc này Tô Tiểu Vãn sớm đã xấu hổ đến muốn tìm cái hố mà chui ngay lập tức, hơi cúi đầu không dám nhìn Dương Phàm, dùng sức chu nhỏ miệng lại thành bộ dạng muốn khóc.
Hủy diệt đi!! Không còn mặt mũi nào sống……
Dương Phàm thì mang nụ cười trên mặt, dịch chuyển một chút, khoảng cách với Tô Tiểu Vãn gần hơn rất nhiều, đã có thể ngửi được mùi hương trên người thiếu nữ.
“Ngươi không sao chứ? Ngươi như vậy thật không ổn đâu! Có phải là sinh bệnh không? Để ta xem……”
Nói xong cũng chẳng đợi Tô Tiểu Vãn phản ứng, nhanh chóng duỗi tay áp lên trán của tiểu mỹ nữ này, đang lúc nàng theo bản năng muốn tránh thì lại phát hiện thân thể bị Dương Phàm dùng tay kia ôm lấy.
“Đừng lộn xộn!! Để ta thử nhiệt độ cơ thể……”
Tô Tiểu Vãn cũng không biết xuất phát từ loại ý nghĩ nào, thật sự liền không trốn nữa, tùy ý để Dương Phàm đặt tay lên trán nàng, chỉ nhỏ giọng nói.
“Không, ta không có sinh bệnh……”
Nhưng Dương Phàm lại phản bác nói.
“Có chút nóng, khả năng hơi phát sốt, ta……”
“Ầm vang!!”
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ một tiếng sấm vang lên đột ngột, do đó ngắt quãng câu nói kế tiếp của Dương Phàm, ngay sau đó chính là một tiếng thiếu nữ kêu sợ hãi.
“Nha!!”
Sau đó Dương Phàm liền phát hiện sắc mặt Tô Tiểu Vãn trong nháy mắt trở nên không tốt, tựa hồ đang mạnh mẽ nhẫn nhịn cái gì.
Dương Phàm thấy thế chỉ cảm thấy trong đầu bóng đèn đột nhiên sáng, nghĩ thầm: Tô Tiểu Vãn sợ sét đánh?? Đây chẳng phải là cơ hội trời cho sao??
“Ầm vang!!”
Lại là một tiếng sấm vang lên, sắc mặt Tô Tiểu Vãn càng ngày càng khó coi, thân thể mềm mại cũng bắt đầu run lên nhè nhẹ.
Dương Phàm nhân cơ hội một tay đem Tô Tiểu Vãn ngồi ở trên giường ôm vào lòng ngực, ngoài miệng ôn nhu nói.
“Không có việc gì, không có việc gì, ta ở đây! Tiểu Vãn đừng sợ……”
Quả nhiên, Tô Tiểu Vãn không đẩy hắn ra, cũng không giãy giụa, chỉ là thân thể mềm mại hơi cứng đờ, sau đó thả lỏng rất nhiều.
Dương Phàm rất dứt khoát vươn một bàn tay ra sau đầu Tô Tiểu Vãn, làm cho gương mặt xinh đẹp của nàng chôn vào lòng ngực mình, nhẹ nhàng xoa mái tóc nàng, ngoài miệng liên tục an ủi.
“Không có việc gì, đừng sợ, ta sẽ bảo hộ ngươi……”
【 Tô Tiểu Vãn thân mật độ +5】
Rất có hiệu……
Bị Dương Phàm gắt gao ôm vào lòng, Tô Tiểu Vãn lúc này rõ ràng bình tĩnh rất nhiều, bị đuổi tản đi không ít cảm xúc sợ hãi, độ thân mật còn tăng lên.
“Ầm vang!!”
Lại một trận tiếng sấm vang lên, Tô Tiểu Vãn trở tay ôm lấy Dương Phàm, cũng ôm thật chặt, nàng cảm thấy như vậy rất có cảm giác an toàn.
【 Tô Tiểu Vãn thân mật độ +5】
————————
nga khoát!!
Lại là không có lão bản một ngày……
【 Xem xong các đại lão phát phát điện duy trì một chút đi! Cảm tạ! 】
Cảm tạ các vị đại đại đưa tới các loại lễ vật cùng dùng ái phát điện, vạn phần cảm tạ!!
Truyện liên quan
Bá Vương Hộ Chuyên Nghiệp, Giới Giải Trí Chiến Lực Trần Nhà
【Ảnh Đế】+【Giới Giải Trí】+【Cơ Bắp Rắn Rỏi】Xuyên qua thế giới song song, Lâm Đông trở thành một diễn viên quần ...
Cuồng Đồ Thực Hung Mãnh, Sẽ Không Luyến Ái Làm Sao Bây Giờ
【Đô thị + Nhiệt huyết + Thần hào + Luyến ái + Đơn nữ chính】. Khi ấu hổ được Lục ...
Sung Sướng Nữ Nhân Thôn Tẩu
Chàng trai thôn dã Dương Phàm vô tình có được truyền thừa tiên gia, từ đó một bước lên trời, ...
Diệp Phàm Trở Về
Sát phạt quyết đoán + vô địch lưu + thần y + trang bức sảng văn. Kết hôn không lâu, ...
Tử Vong Trăm Triệu Thứ, Ta Phục Chế Thiên Phú Sát Xuyên Vạn Tộc!
“Ta kêu Tô Mục, khi ngươi nhìn thấy những lời này, Nhân tộc đã diệt vong......” . Tô Mục ngoài ...
Trọng Sinh Đế Đô Làm Chủ Nhà
Trần Ái Dân trọng sinh, vừa mở mắt đã thấy mình đang ở trên chuyến xe buýt đầu tiên vào ...