Quyển 1 · Chương 1: nhị lưu trinh thám

Chương 1: Nhị lưu trinh thám

Lạc Luân Tá Hall Mặc Tư, với sáu năm trước đến Cựu Đôn Linh, hiện lấy thân phận một thám tử tư nhân trà trộn vào thành thị của thép và hơi nước này.

Lại có một người chết.

Đây là chủ đề bàn tán của mọi người sáng nay.

Theo tờ Nữ Vương Nhật Báo, tại giao giới giữa khu Y Lâm Tư ở Đông Thành và Nội Thành, một người đàn ông bị bắn chết tại đó. Bởi vì nơi này gần khu cư trú của người giàu có Nội Thành, tuần cảnh nhóm xuất động rất nhanh chóng, nhưng cũng giống như nhiều lần trước, bọn họ không thu hoạch được gì.

Theo khám nghiệm tử thi của Tô Á Lan, người đàn ông bị súng Shotgun bắn trúng chính diện từ cự ly gần, những viên đạn vãi ra đã đánh tanh bành nửa người trước của hắn khiến máu thịt mờ mịt, khó phân biệt dung nhan. Nhưng căn cứ vào làn da đen sạm và mùi cá nhẹ, Tô Á Lan phỏng đoán hắn là một thủy thủ. Bọn họ không rõ thủy thủ này vì sao lại xuất hiện ở đó, rõ ràng nơi đó cách hải cảng rất xa, hắn không có bất cứ động cơ gì để tới đây cả.

Lại một vụ án treo, ít nhất đại chúng là nghĩ vậy.

Đối với kết quả này mọi người không cảm thấy kinh ngạc, thậm chí không có khủng hoảng, bởi lâu nay ai cũng đã quen rồi.

Nơi này là Cựu Đôn Linh, trái tim của toàn bộ Anh Nhĩ Duy Cách, trái tim của toàn bộ thế giới, cỗ máy hơi nước đầu tiên trong lịch sử nhân loại xuất phát từ đây.

Bởi vậy mỗi ngày đều có vô số tha hương kéo tới đây, kẻ vì tài phú, người vì tri thức, kẻ vì quyền lực.

Dòng người quá đông mang đến là trị an suy kém, để duy trì trật tự Cựu Đôn Linh chia ra bốn tầng thành nội, bọn họ vòng ngoài bao vòng trong.

Trung ương nhất là quyền lực trung tâm của toàn bộ Anh Nhĩ Duy Cách, Bạch Kim Cung nơi Nữ Vương Victoria cư trú liền ở đó, đồng thời nơi đó còn đóng quân Vương lập đệ tam cơ động bộ đội. Bên ngoài là Nội Thành Khu, phú hào quý nhân Cựu Đôn Linh cơ bản đều ở đây, hưởng tuần cảnh bảo hộ hai mươi bốn giờ. Bên ngoài nữa chia thành bốn tiểu khu vực Ngoại Thành Khu, đại đa số cư dân ở đây, là bộ phận cấu thành lớn nhất của Cựu Đôn Linh. Cuối cùng là Hạ Thành Nội.

Căn cứ văn kiện của khách tới chơi, Cựu Đôn Linh phân khu vực đối này từng lớp mở ra, nếu ngươi ăn mặc rách rưới, căn bản vào không được Ngoại Thành Khu, nhiều nhất chỉ có thể pha trộn ở Hạ Thành Nội, mà Hạ Thành Nội xét ở ý nghĩa nào đó cũng tính không được thành nội.

Ban đầu đó là một xóm nghèo, nhưng người tới ngày càng đông, Hạ Thành Nội không ngừng lớn mạnh, cuối cùng quy mô lớn đến ngay cả chấp chính quan cũng không thể không nhìn thẳng vào nông nỗi.

Bởi vậy một thành nội hỗn loạn vô chính phủ xuất hiện, nơi này tiến hành giao dịch chợ đen lớn nhất toàn bộ Cựu Đôn Linh, sở hữu lò thiêu đốt hủy tin tức bí ẩn cuối cùng, nó và thế giới mọi người theo đuổi chỉ cách có một con đường.

Tên thủy thủ chết kia là người Hạ Thành Nội, trong mắt cư dân Anh Nhĩ Duy Cách thì người Hạ Thành Nội thậm chí không tính là người, bọn họ chỉ là một đám dơ bẩn làm bẩn thành thị tốt đẹp này.

Cái chết của thủy thủ thành đề tài câu chuyện, căn bản không ai để ý, trừ một người, kẻ đã giết hắn.

Lạc Luân Tá hành tẩu trong Hạ Thành Nội, hiện tại hắn ở bên cạnh Hạ Thành Nội, nơi này cơ sở phương tiện hoàn toàn không giống, giày dẫm trên mặt đường lầy lội chân sâu chân cạn, nếu không vì sinh kế Lạc Luân Tá chết cũng không thèm tới đây.

Đội mũ săn lộc nhuộm đen, ép mái tóc ngắn màu vàng kim xuống, trước ngực là cà vạt đỏ sậm, áo gió xám tro rộng lớn che khuất hoàn mỹ khẩu súng, hắn cầm gậy chống nhìn đồng hồ quả quýt trong tay, thoạt nhìn giống một thương nhân đuổi thời gian.

Quần áo Lạc Luân Tá gãi đúng chỗ ngứa, không khác gì người đi đường bình thường, nhưng hiện tại hắn ở Hạ Thành Nội, trong mắt người Hạ Thành Nội hắn chính là con dê béo lạc vào nhầm chỗ.

Người từ bất đồng quốc gia khu vực hoàn hầu con dê béo này trong góc, nơi này không thuộc phạm vi quản hạt tuần cảnh, cho dù chết người cũng rất ít bị truy trách, bởi lưu lượng người ở đây thật lớn, mỗi ngày vô số kẻ theo thuyền đến thành phố này.

Trong bọn họ đủ loại người đều có, bọn họ cũng rất rõ nên xuống tay với ai, ai không nên xuống tay.

Có mấy tên tha hương mới tới nổi lên hứng thú với Lạc Luân Tá, bọn họ nhỏ giọng phân chia tài sản Lạc Luân Tá, kẻ muốn áo gió, người muốn đồng hồ quả quýt.

Những người còn lại chỉ coi thường, sau khi Hạ Thành Nội trở thành chợ đen Cựu Đôn Linh thì nơi này hình thành liên minh sản nghiệp đen mới, dám động thủ đoạt người đa số là người bang phái, bọn họ chỉ giúp kẻ tự đưa mình vào chỗ chết.

Trên đường phố dơ bẩn, đám người này vây quanh Lạc Luân Tá, ánh mắt hung ác.

"Bằng hữu ăn mặc không tồi a."

Kẻ cầm đầu nhìn Lạc Luân Tá, mặt mang ý cười, đó không phải thiện ý, hắn chỉ phát hiện đồng hồ quả quýt của Lạc Luân Tá trông có vẻ đáng giá không ít.

"Nếu ta là các ngươi, ta sẽ không làm vậy."

Thanh âm có chút bất đắc dĩ, tựa hồ là thói quen, Lạc Luân Tá chẳng thèm để ý vào cảnh ngộ của mình.

Ở Hạ Thành Nội là như vậy, hắn từng giết mấy kẻ không muốn sống dưới sự vây xem của hàng chục người, tưởng lập được chút uy tín, kết quả mỗi lần tới vẫn bị vây như vậy. Lạc Luân Tá từng nghĩ có ai đó nhằm vào mình, nhưng sau hắn phát hiện, chỉ là đám người kia chết hết rồi mà thôi.

Nơi này là Hạ Thành Nội, những tha hương tạm cư, xét theo pháp luật Anh Nhĩ Duy Cách thì nơi này không chịu bảo hộ vương quốc, người ở đây cũng coi như không phải thượng công dân. Bên ngoài đó là cửa biển sông Thames, nơi có hải cảng lớn nhất Anh Nhĩ Duy Cách, kẻ pha trộn Hạ Thành Nội hôm nay ở đây, ngày mai có thể theo thuyền đánh cá chạy sang hải vực khác.

Trong đó còn có nguyên nhân bang phái, ích lợi chợ đen chỉ có chừng đó, vì những sản nghiệp này bang phái mỗi ngày đều bùng nổ xung đột ở Hạ Thành Nội, mỗi ngày đều có người chết, thi thể bọn họ bị vứt thẳng xuống sông Thames, qua khâu lọc hơi nước then chốt, thi thể sẽ cùng tạp vật tập trung thiêu.

Không phải không ai nhớ Lạc Luân Tá, chỉ là bọn họ chết quá nhanh.

Đao chói lọi loạn hoảng trước mắt Lạc Luân Tá, đang lúc hắn tự hỏi xử lý mấy tên côn đồ không muốn sống này sao thì tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một chiếc xe ngựa đen nhánh dừng bên đường, mã xa phu thấy tình cảnh cũng không khách khí, trực tiếp rút súng lục bắn mấy tên côn đồ.

Hắn thật sự không khách khí, vài tiếng súng vang lên, thi thể mấy tên côn đồ nằm trước mặt Lạc Luân Tá, người đầu đường chạy trối chết vì tiếng súng, trong lúc nhất thời đường phố trống trải chỉ còn hắn và mã xa phu.

"Hall Mặc Tư tiên sinh?"

Tựa hồ vì già nên hắn nhìn không rõ mặt Lạc Luân Tá, nhưng vừa đấu súng lại tinh chuẩn như vậy, khiến người khó bình phán nổi mã xa phu này.

"Là ta."

Lướt qua huy ấn trên xe ngựa, Lạc Luân Tá không do dự trực tiếp lên xe, chẳng qua hắn không ngồi vào trong xe, mà ngồi ở đầu xe cùng mã xa phu.

"Mấy người kia sao lại thế này?"

Nhìn thi thể trên mặt đất, Lạc Luân Tá vẻ mặt chán ghét.

"Khách nhập cư trái phép. Gần đây khách nhập cư trái phép càng ngày càng nhiều, bọn họ đa số là tội phạm, cho rằng có thể ở Cựu Đôn Linh nghênh đón sinh hoạt mới, nhưng không biết bắt đầu sinh hoạt mới phải nói tạm biệt quá khứ... Bọn họ còn giữ tư duy côn đồ, bởi vậy gần đây gặp không ít chuyện."

Mã xa phu huy roi, xe ngựa chậm rãi khởi bước, đi tới trên đường lầy lội.

"Chim Chàng Làng không quản mấy chuyện đó sao?"

"Đại nhân gần này rất bận, có hai bang phái sắp khai chiến vì vấn đề lãnh địa, đại nhân đang điều đình, hai bang phái kia có sản nghiệp quan trọng, đại nhân không để bụng bọn họ thắng thua, nhưng xung đột của bọn họ thế tất ảnh hưởng những sản nghiệp đó, mạng bọn họ không đáng giá đến thế."

"Ân... Thoạt nhìn là phong cách của hắn." Lạc Luân Tá gật đầu.

"Đúng rồi Hall Mặc Tư tiên sinh, nếu ngươi lần sau muốn tới thì thỉnh phân phó trước, ta sẽ đến đón ngươi, có thể tránh chút xung đột không cần thiết."

Mã xa phu còn dặn thêm, săn sóc như quản gia.

Lạc Luân Tá gật đầu, không nói gì, tuy lên xe không lâu nhưng mục đích hắn rõ ràng đã tới.

Sau một kiến trúc rách nát thật mạnh là một lâu đài ẩn giấu, chồng chất bằng các loại đá vụn, treo cờ xí rách nát và giá sắt, giống tác phẩm của nghệ thuật gia nào đó.

Xuống xe nghiêng mũ cảm tạ mã xa phu, đây là điều hắn học lâu ở khóa lễ nghi mới có, hắn lười tự hỏi rốt cuộc nên dùng trong hoàn cảnh gì, nhưng đã thành một phần thói quen của hắn.

Đi về phía lâu đài quỷ dị kia, đại môn hờ khép trực tiếp mở ra với hắn, bộ dạng chân chính của Hạ Thành Nội hiện ra trước mắt.

Cùng ngoại giới rách nát bất đồng, nơi này đẹp đẽ quý giá tựa Nội Thành Khu, tựa như chớp mắt từ xóm nghèo xuyên qua đến Bạch Kim Cung.

Đã là cuối tháng mười, thời tiết chuyển lạnh, nhưng vừa bước vào Lạc Luân Tá vẫn cảm thấy một trận khô nóng, không chỉ thể cảm, còn cả nội tâm.

Không gian bên trong lớn hơn ngoại giới thoạt nhìn rất nhiều, các loại bức họa quý treo trên vách tường vàng kim, mặt đất là đá cẩm thạch có thể ánh bóng người, người hầu mang mặt nạ hoa lệ bưng mâm, rót rượu trên chiếu bạc.

Trên đài cao trung ương tiếng nữ ngâm xướng xa xưa, kéo toàn bộ không khí sòng bạc.

Bốn phía lồng sắt tinh xảo bậc lửa huân hương, hương vị rất dễ chịu, nhưng mang vi lượng thuốc kích thích, làm khách còn do dự đánh bạc toàn bộ lợi dụng.

Đây mới là bộ dáng chân chính của Hạ Thành Nội, ngợp trong vàng son.

Cùng Nội Thành Khu bất đồng, nơi này không chịu quản hạt, trở thành điểm tiêu dao của rất nhiều quý nhân, bọn họ nhìn như đánh bạc, lại là chuyển hướng tài phú sang con đường khác, mỗi ngày lượng giao dịch tiền âm thầm ở đây là người thường khó với tới. Đương nhiên cũng có quý tộc tìm kích thích đi vào, bọn họ đều là khách quý Hạ Thành Nội.

Chim Chàng Làng từng nói với hắn, theo pháp luật Anh Nhĩ Duy Cách, hành vi phạm tội của mỗi người ở đây đủ ngồi tù cả đời, đương nhiên, toàn bộ giai tầng quý tộc Cựu Đôn Linh cũng sẽ thiếu ít nhất một phần ba.

Không ai ngăn trở Lạc Luân Tá, khác với tha hương đoản mệnh ngoài kia, người ở đây đều sống thật lâu, bọn họ rất rõ Lạc Luân Tá là ai.

Đẩy ra từng phiến cửa sắt, Lạc Luân Tá dễ dàng đi tới chỗ sâu nhất ngầm, và ở đây hắn gặp cố chủ nghiệp vụ lần này.

Nam nhân mang mặt nạ bạc tinh xảo, trên mặt điêu khắc bụi gai và điểu, ngồi sau bàn gỗ tượng, toàn bộ phòng tràn ngập huân hương, tiếng ca máy quay đĩa chảy chậm, hắn nhắm mắt, vung đôi tay như chỉ huy gia, mãi đến khi Lạc Luân Tá tới đánh vỡ thế giới đắm chìm của hắn.

"Hoan nghênh! Bằng hữu của ta!"

Hắn nhìn thấy Lạc Luân Tá, mỉm cười hoan nghênh.

Vị này là người thống trị chân chính Hạ Thành Nội, bang phái đối này cúi đầu xưng thần Chim Chàng Làng.

Đồ Tể Điểu Chim Chàng Làng.

Lạc Luân Tá không chút khách khí ngồi đối diện hắn, cũng không lời khách sáo trực tiếp mở miệng.

"Trên người người kia gì cũng không có, trước khi chết cả người như điên, hỏi gì cũng không ra, cũng không có manh mối để tra."

"Ân? Thật là vậy sao?" Chim Chàng Làng lấy chén rượu từ dưới bàn, rót vào đó rượu hắn yêu nhất, "Lạc Luân Tá, ngươi là thám tử bổng nhất ta từng thấy, ngươi hẳn là không ngừng phát hiện này đúng không."

Nghe Chim Tràng Làng nói, Lạc Luân Tá bất đắc dĩ thở dài.

“Chỉ là phỏng đoán mà thôi.”

“Cái gì phỏng đoán?”

Nghe được Lạc Luân Tá nói, Chim Tràng Làng nhắc tới hứng thú, quả nhiên Lạc Luân Tá Hall mặc tư trước nay đều sẽ không làm hắn thất vọng.

“Ta là căn cứ dược phiến tìm được hắn hành tung. Một gã thủy thủ ở hạ thành, thu vào không nhiều lắm nhưng mỗi ngày đều sẽ tìm những dược phiến khác nhau đi mua chất gây ảo giác. Khi ta tìm được hắn thì gã thủy thủ kia tựa hồ đã tiêm vào đại liều thuốc gây ảo giác, ngôn ngữ mơ hồ, hơn nữa ở nội thành khu phụ cận, nơi nơi đều là tuần cảnh, ta không thể hỏi ra quá nhiều……

Cho nên ta phỏng đoán hắn hẳn là tao ngộ chuyện gì đó, khiến hắn kinh hồn bất định, sợ hãi đến mức chỉ có thể dựa vào chất gây ảo giác để trốn tránh.”

Lạc Luân Tá thanh âm rất nhẹ, tựa như đang niệm một chuyện xưa thấm người.

“Ngươi vì sao lại cho rằng là sự sợ hãi.” Không biết vì sao Chim Tràng Làng rất để ý từ sợ hãi này.

“Bởi vì ta một thương mệnh trúng ngực hắn, mấy chục phát đạn xuyên qua tim phổi cùng cốt cách, cho dù hút vào chất gây ảo giác hắn cũng sẽ cảm thấy đau đớn mà tỉnh táo.

Phải biết người đều sợ chết, chỉ cần ta hơi dụ dỗ, hắn liền sẽ ở thời gian sinh mệnh còn lại, đối ta nói mọi cách cung kính, ta hỏi gì đáp nấy.”

“Chỉ là hắn không có, vẫn luôn nói ta nghe không hiểu tha hương ngôn ngữ…… Tuy mặt cũng bị viên đạn đập nát, nhưng ta nhìn ra được vẻ mặt giải thoát tốt đẹp của hắn.”

“Thật giống như ta không giết hắn, mà là đem hắn từ nào đó bóng đè cứu vớt ra giống nhau.”

Chim Tràng Làng nghe lời này sửng sốt, hắn không để ý đến phỏng đoán của Lạc Luân Tá, mà là để ý hành động của hắn.

“Là ngươi giết hắn? Ngươi hẳn là đem tồn tại của hắn mang tới chỗ ta mới đúng!”

“A?”

Lạc Luân Tá sửng sốt.

“Ngươi cũng chưa nói muốn người sống mà, còn có phiền toái ngươi chú ý một chút thân phận của ngươi hảo sao? Ngươi là Chim Tràng Làng, toàn bộ lão đại hạ thành, Nghị Viện quý tộc đều tưởng ngươi chết, phía dưới hắc bang cũng tưởng ngươi chết, chỉ có ngươi đã chết bọn họ mới có thể trở thành lão đại kế tiếp.”

Trực tiếp tiếp nhận chén rượu uống ừng ực, hắn tiếp tục nói.

“Ta đây là vì ngươi suy nghĩ, rõ ràng thân phận người của ta hoặc nhiều hoặc ít đều biết quan hệ ta ngươi, mà ngươi lại luôn cường điệu chuyện này phải bí mật, ta đoán chuyện này rất quan trọng đúng không.

Bọn họ đều tưởng vặn ngã ngươi, mà chuyện quan trọng này thượng ta sẽ không cho bọn hắn lưu lại nhược điểm, ngươi xem gần chỉ là cái thủy thủ đã chết mà thôi, ai cũng sẽ không nghĩ tới trên người của ngươi.”

Lạc Luân Tá buông chén rượu, mở ra tay.

“Đẹp cả đôi đường.”

“Cho nên ngươi đẹp cả đôi đường chính là đem duy nhất manh mối giết, sau đó tới nơi này uống rượu?”

Chim Tràng Làng ngữ khí bình tĩnh, ổn trọng từ dưới bàn lấy ra một phân súng ngắn ổ xoay, bạc lượng kim loại mặt ngoài có khắc thần quỷ phù điêu, tinh xảo hoàn toàn không có dáng súng ống.

“Ta hy vọng ngươi có thể minh bạch một sự kiện, ngươi là nhân viên tạm thời của ta, mà ta là cố chủ của ngươi, ngươi như vậy là lãnh không đến tiền, ngược lại sẽ lãnh đến một viên đạn.”

Thậm chí không ngẩng đầu xem Lạc Luân Tá, hắn đem viên đạn này tới viên đạn khác điền vào đạn sào, điền nhập năm phát lưu lại một phát, theo sau hắn chuyển khởi đạn sào, họng súng chỉ vào Lạc Luân Tá.

“Ngươi là trinh thám ưu tú nhất ta đã thấy, nhưng chuyện này ngươi làm thật sự thực xuẩn…… Cho nên muốn đánh cuộc một keo vận khí sao? Xác suất một phần sáu.”

Chim Tràng Làng nghiêm túc nhìn Lạc Luân Tá, chuyện này thượng hắn không nói giỡn.

Lạc Luân Tá trên mặt mỉm cười cứng đờ lên.

“Hảo đi hảo đi, ngươi người này xác thật thực không thú vị.”

Vẫy vẫy tay, hắn thử đem họng súng ấn xuống, nhưng ngay sau đó Chim Tràng Làng lại đem họng súng nâng lên.

Thấy vậy tình cảnh Lạc Luân Tá cũng rõ ràng, chỉ có thể đem sự tình nói rõ dưới họng súng.

“Ta theo dõi gã thủy thủ kia đã rất nhiều ngày, tên của hắn kêu Wall, là người Viking đến từ phương bắc hải vực, mấy ngày nay hắn đều ở mấy tiệm dược phiến du tẩu, không có chút nào ý tứ hồi cảng, thoạt nhìn bị thuyền trưởng vứt bỏ giống nhau.”

“Ngươi giao án này cho ta khi, ngươi là làm ta điều tra người này, ngươi nói hắn có cái bí mật.”

Phảng phất trước mắt không có họng súng giống nhau, Lạc Luân Tá lại tùy ý lên.

“Nói thật ra, yêu cầu án này của ngươi thật sự thực xả, ngươi cũng không biết bí mật hắn, lại làm ta điều tra……”

“Thân phận, giao tế, cái gì đều không có, thực sạch sẽ một người, thẳng đến ta thấy hắn tiêm vào chất gây ảo giác.”

“Làm sao vậy?”

Chim Tràng Làng ở chuyện ốc chuyện có quan hệ thủy thủ này thượng phá lệ để ý.

“Thực xả ngươi biết không?”

Lạc Luân Tá một bên vô nghĩa một bên ở trên cổ mình bày ra dáng chích.

“Một chỉnh chi chất gây ảo giác, đối với thường nhân mà nói kia chính là lượng đến chết, hắn liền như vậy toàn đánh đi vào, hơn nữa vẫn liên tục đánh vài ngày, điểm này ta ở nơi bán dược phiến được chứng thực, hắn mỗi ngày đều có mua.”

“Ta cho rằng có thể là vấn đề thể trạng người Viking, rốt cuộc tổ tiên hải tặc bọn họ từng đánh thẳng tới cửa cũ đôn linh.”

Nói tới đây Lạc Luân Tá nhướng mày, giảng loại hắc lịch sử này tổng làm hắn phá lệ vui vẻ.

“Ta tại hạ thành tìm một người Viking thực nghiệm một chút, một toàn bộ chất gây ảo giác đi xuống hắn đã miệng sùi bọt mép.”

“Cho nên thân thể Wall có vấn đề?”

Chim Tràng Làng bắt được mấu chốt trong đó.

“Đúng vậy, thân thể có vấn đề lớn. Hơn nữa không chỉ có như thế, hắn thập phần có tính công kích, tại đây mấy dặm hắn ít nhất giết sáu người, bằng không ngươi cảm thấy một thủy thủ lấy đâu ra tiền. Rồi sau đó ta xác thật giết hắn, nhưng đây cũng là hắn cầu ta.”

Lạc Luân Tá hồi ức chuyện đêm hôm đó.

Bốc lên màu trắng hơi nước cùng ánh đèn đầu tàu Tề Bách Lâm dưới hạ, Lạc Luân Tá chính là cắt hình đen nhánh kia, dưới thân là huyết nhục sống tạm vặn vẹo, mỗi một lỗ đạn đều mạo huyết đỏ sậm, ngực kịch liệt phập phồng, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở, tiếng vang kia tuy hắn nghe không hiểu, nhưng thật giống như minh bạch ý tứ đó giống nhau.

Giết ta!

Dẫn ta đi!

“Tiếp theo ta dùng trượng kiếm theo vết thương lỗ đạn đâm xuống.”

Lạc Luân Tá rút ra gậy chống, mộc chất đen nhánh vỡ ra lộ ra hàn mang dưới đó.

“Ta đâm xuyên qua xương cổ hắn…… Cổ động mạch tan vỡ, đại lượng xuất huyết bên trong, hắn thực mau liền chết đi, nhưng quỷ dị sự đúng lúc này đã xảy ra.”

Ở chuyện xưa Lạc Luân Tá, Chim Tràng Làng không khỏi trước khuynh đứng lên, cẩn thận nghe mỗi câu, ở trong đầu cấu trúc tình cảnh đêm hôm đó.

“Hắn hẳn là đã chết…… Là nhất định đã chết, nhưng tim hắn còn ở nhảy, kịch liệt nhảy lên, có thể nói đại não hắn đã chết, nhưng thân thể còn sống, đem cuồn cuộn không ngừng máu tươi từ lỗ đạn bòn rút mà ra.”

“Đây là hiện tượng hoàn toàn khác thường, ta lại dùng trượng kiếm đâm xuyên qua tim hắn, lúc này thi thể này mới tính chân chính chết đi.”

Chuyện xưa kết thúc, Chim Tràng Làng trầm mặc không nói tựa hồ ở tự hỏi cái gì, Lạc Luân Tá cũng không vội, chỉ là uống rượu nhỏ, hắn biết rõ có thể bãi ở chỗ Chim Tràng Làng đều là thứ tốt, uống nhiều một chút là một chút.

“Ngươi hẳn là đem thi thể hắn mang về tới.”

“Không cần thiết.”

“Không cần thiết? Ngươi rõ ràng biết thân thể kia có vấn đề!”

Chim Tràng Làng lần này là thật nổi giận, như vậy tựa hồ giây tiếp theo liền phải nổ súng giống nhau.

“Mang về thì thế nào? Nơi ngươi là sòng bạc mà không phải đình thi gian, ngươi có một đám tay đấm lại liền một nghiệm thi quan cũng không có…… Ngươi biết nhân thể có bao nhiêu khối xương cốt sao?”

Khinh thường nhìn Chim Tràng Làng, Lạc Luân Tá tiếp tục nói.

“Hiện tại thi thể Wall liền nằm ở đình thi gian Victoria trung ương bệnh viện, bị một đám pháp y tốt nghiệp từ vương lập y học viện ngao không biết bao lâu giải bào.

Một khối lại một khối cắt ra, tinh tế bãi ở trên giá sắt, tựa như một bữa tiệc lớn nhân thể phong phú, mỗi một chỗ dị thường đều nghiêm khắc dựa theo thủ tục ký lục ở báo cáo, mà hết thảy này giờ phút này liền bãi tại nơi đó chờ ta đi lấy.”

Cầm lấy đồng hồ quả quýt, Lạc Luân Tá nhìn thời gian.

“Khoảng cách nhóm người này tan tầm còn có hai giờ, ngươi còn có việc muốn hỏi sao?”

Truyện liên quan