Quyển 1 · Chương 30: Ông nội
Cảm giác rơi tự do đột ngột biến mất, thay thế vào đó là một vầng hào quang ấm áp sắc cam vàng.
Chóp mũi quanh quẩn một mùi hương quen thuộc —— đó là mùi ngải thảo trộn lẫn với dầu khâu xác năm xưa, lại kèm cả mùi khói thuốc lá sợi rẻ tiền đặc trưng.
Đây là…… Hậu đường nhà cũ?
Tôi có chút mờ mịt nhìn quanh bốn phía.
Trên bức tường loang lổ treo từng hàng móc sắt hoen gỉ, nơi góc phòng trước điện thờ thắp một ngọn đèn trường minh, cây nến đỏ nhỏ lệ kéo dài thành những vệt sáp dài.
Còn trên chiếc bàn bát tiên đen bóng kia, bày biện bộ công cụ mà tôi quen thuộc nhất: Ống mực, dao lá liễu, cùng một cuộn chỉ ruột dê lộn xộn.
“Thần người ra đấy làm gì? Đưa cái kéo đây.”
Giọng nói kia lại vang lên, mang theo một tia thiếu kiên nhẫn.
Tôi toàn thân chấn động, cứng đờ quay đầu lại.
Dưới ánh đèn mờ ảo, một ông lão mặc trường bào màu xám, tóc hoa râm đang quay lưng về phía tôi.
Ông ngồi trên ghế, dáng lưng hơi còng, bả vai khẽ nhô lên hạ xuống theo động tác của đôi tay, đó là tư thế phát lực đặc trưng của người khâu xác.
“Nội…… Nội ơi?”
Giọng tôi run rẩy, cổ họng như bị một cục bông nghẹn lại.
Ông lão không quay đầu, vẫn cúi đầu bận rộn với công việc trên tay, miệng lẩm bẩm: “Gọi hồn đấy à? Nhanh lên chút đi, đường chỉ này mà đứt thì xuống dưới kia sẽ bị Diêm Vương gia trừ sạch công đức đấy.”
Tôi theo bản năng sờ tay về phía góc bàn, chiếc kéo lớn mài đến bóng loáng đang nằm ngay ở đó.
Cảm giác lạnh lẽo và chân thật khi chạm vào chứng minh đây hoàn toàn không phải là một giấc mơ.
Tôi cầm kéo lên, run rẩy đưa qua.
Ông nội đón lấy chiếc kéo, “răng rắc” một tiếng cắt đứt đầu chỉ, rồi mới chậm rãi xoay người lại.
Gương mặt đầy nếp nhăn ấy đeo một chiếc kính viễn thị bị gãy một bên gọng, được quấn chặt bằng băng dính.
Ánh mắt ông vẫn đục ngầu như thế, nhưng lại toát ra một hơi ấm khiến người ta an lòng.
“Xem con kìa, lớn tướng rồi còn khóc nhè.”
Ông nội giơ tay định lau nước mắt cho tôi, nhưng tay giơ lên được một nửa lại rụt về, chùi chùi vào vạt áo dài: “Tay bẩn, vừa khâu xong một xác chết đuối, xui xẻo.”
Tôi rốt cuộc không kìm được nữa, quỵch một tiếng quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy đùi ông mà khóc rống lên.
“Nội ơi! Con…… Con không muốn nội chết! Con còn chưa kịp phụng dưỡng nội mà! Thằng súc sinh nhị thúc kia…… Cả đường ca nữa…… Con……”
Tôi ăn nói lộn xộn trút hết những uất ức, hoang mang và phẫn nộ trong suốt thời gian qua với ông.
Ở bên ngoài, tôi là một người khâu xác sát phạt quyết đoán, là kẻ liều mạng dám đấu với tà tu, nhưng trước mặt ông nội, tôi cảm thấy mình vẫn chỉ là đứa trẻ chỉ biết trốn sau lưng ông xem ông khâu xác.
Ông nội không nói gì, cứ để mặc tôi ôm, bàn tay to thô ráp nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi, từng cái, từng cái một.
Giống hệt như ngày nhỏ tôi sợ bóng tối không dám ngủ, ông vẫn hay dỗ tôi ngủ như thế.
Rất lâu sau, tiếng khóc của tôi mới dần ngớt.
Ông nội thở dài, kéo tôi đứng dậy.
“Dương oa tử, con dùng chiêu thức đó rồi phải không?”
Giọng ông đột nhiên trở nên nghiêm túc.
Tôi lau khô nước mắt, bình tâm lại: “Dùng rồi…… Nếu không thì con đã chết rồi.”
“Đó là cấm thuật!” Ông nội đột nhiên cao giọng, tẩu thuốc sợi trong tay đập mạnh xuống bàn cái rầm.
“Mấy trang cuối của 《 Thiên Y Sách 》 ta đã dặn con thế nào rồi? Đó là thứ dành cho người chết! Người sống khoác sát khí, đó là chê mạng quá dài!”
“Nhưng mà……” Tôi muốn biện minh.
“Không có nhưng nhị gì hết.”
Ông nội lườm tôi một cái, nhưng sự nghiêm khắc trong mắt nhanh chóng hóa thành lòng xót thương.
“Nhìn cái bộ dạng hiện tại của con xem, hồn hỏa sắp tắt ngấm rồi. Nếu không phải số lớn, lại có người treo mệnh cho con thì bây giờ con đã sang bên kia xếp hàng uống canh rồi.”
Ông chỉ tay về phía điện thờ.
Tôi nhìn theo ngón tay ông, lại phát hiện bài vị trên điện thờ thế nhưng lại để trống.
“Nội ơi, cái này……”
“Đừng nhìn, cái đó để lại cho con đấy.” Ông nội buông một câu kinh người.
Tôi sợ đến mức rùng mình một cái.
Ông nội lại cười, nụ cười có chút tinh quái: “Sợ chết à? Sợ chết là đúng rồi. Người khâu xác chúng ta nhìn quen sinh tử, thì càng phải biết kính sợ sinh tử.
Dương oa tử, con nhớ kỹ, sát khí thứ này giống như thanh kiếm hai lưỡi.
Con có thể mượn nó để giết người, thì nó cũng có thể quay lại nuốt chửng con.
Con phải học được cách khống chế sát khí.”
Nói rồi, ông kéo tay tôi, nhét thanh dao lá liễu vào lòng bàn tay tôi.
“Khống chế sát khí?” Tôi ngẩn người.
“Chẳng phải người khâu xác chúng ta luyện chính là sát khí sao?”
“Cái đó không giống.” Ông nội lắc đầu.
“Sát khí chúng ta bình thường luyện được tích tụ trong đan điền, lưu chuyển khắp kinh mạch.
Thế nhưng thuật khoác sát thì khác.
Thuật khoác sát lấy thân làm thi thể, lấy sát khí làm y phục, chủ động tán sát khí vào khắp xương cốt thịt da.
Tuy nói có thể tăng mạnh thực lực trong thời gian ngắn, nhưng cơ thể lại giống như miếng bọt biển, từ từ hấp thụ những sát khí này.
Một khi sát khí chạy lên não, linh đài thất thủ, con sẽ chẳng mấy chốc mà hóa điên.”
“Sát khí lên não…… Trách không được lúc con thi triển thuật khoác sát, cứ liên tục nghe thấy có một giọng nói thì thầm bên tai.” Tôi lẩm bẩm.
Ông nội gật đầu, dùng tẩu thuốc gõ nhẹ lên đầu tôi một cái: “Đúng rồi đấy, đó chính là dục niệm dưới đáy lòng con, nó sẽ từng bước dẫn dụ con làm linh đài thất thủ, hãy khống chế nó, đừng để nó thao túng.”
Nói xong, ông nội xoa đầu tôi, bắt đầu rảo bước đi ra ngoài chính sảnh.
Tôi giơ tay muốn giữ ông lại, nhưng lại bị ông phẩy tay ngăn cản.
“Dương oa tử, âm dương cách biệt, nội còn mấy lời cuối cùng muốn dặn dò con.
Nhớ kỹ, khâu xác là khâu da thịt, nhưng cũng là khâu nhân quả.”
Thân ảnh của ông nội ngày càng xa, giọng nói cũng trở nên hư ảo, cảnh vật xung quanh bắt đầu nhấp nhô như sóng nước.
“Trước đây con chỉ mới học được cách khâu người chết, hiện tại, con phải học cách khâu người sống.
Hãy xem bản thân như một cái xác, dùng những luồng sát khí kia làm chỉ, từng đường kim mũi chỉ khâu lại lớp da bọc xương này của mình, khâu cho thật chặt, không để lộ một kẽ hở nào!”
“Khâu người sống…… Xem bản thân là thi thể……”
Tôi lẩm nhẩm tự nói, dường như đã nắm bắt được điều mấu chốt gì đó.
“Còn nữa,” Thân ảnh của ông nội bắt đầu trở nên trong suốt, những bức tường xung quanh sụp đổ, để lộ ra khoảng hư không đen kịt bên ngoài.
“Thằng nhóc mặt sẹo đeo đao kia, tuy trông hung dữ nhưng tâm địa không xấu. Còn đứa nhỏ họ Lý nữa, là một nhân tài đấy, đừng đối xử tệ với người ta.”
“Ông nội……”
ta giơ tay muốn giữ lại cảnh tượng trước mắt đang dần tiêu tán, nhưng rốt cuộc cũng chỉ bắt được một làn sương khói hư vô.
“Dương oa tử, đường còn dài lắm.”
giọng nói của ông nội ngày càng xa xôi, phảng phất như vọng lại từ tận chân trời, “Vốn dĩ ta không cho con thi triển 《 Thiên Y Sách 》, một là vì cấm thuật hại thân, hai là về cuốn sách này…… vẫn còn một món nợ nhân quả.
nhưng hiện tại nếu đã không tránh được, vậy thì hãy hảo hảo vận dụng nó.
dương oa tử…… nhớ làm nhiều việc nghĩa, ông nội đi đây.”
“Ông nội ——!!!”
ta liều mạng muốn đuổi theo, nhưng sàn nhà dưới chân đột nhiên biến mất, cảm giác hụt chân mãnh liệt lại lần nữa ập đến.
……
“Tít —— tít —— tít ——”
tiếng thiết bị điện tử kêu lên có nhịp điệu quanh quẩn bên tai.
một mùi nước sát trùng nồng nặc gay mũi tức thì xộc vào xoang mũi ta.
ta bừng mở mắt, đập vào mắt là một khoảng trần nhà trắng toát.
Truyện liên quan
Danh Sách Cầu Sinh: Từ Xe Máy Đến Huyết Nhục Cự Long
Mạt thế quỷ dị, song danh sách vô hạn tiến hóa, vô địch, nhiều nữ chính.. . Vầng trăng đỏ ...
Ta, Dựa Diễn Kịch Thành Kinh Tủng Vai Chính Bàn Tay Vàng
【 đại lão + sắm vai + áo choàng + kinh tủng thần quái + địch hóa + khí vận ...
Trộm Mộ: Chế Tạo Trường Sinh Huyết Mạch Gia Tộc
Phong Thần xuyên qua trộm mộ thế giới, trở thành Xem Sơn Thái Bảo Phong Gia tộc trưởng, đáng tiếc ...
Gia Gia, Ta Là Trọng Sinh, Thật Không Phải Quỷ Thượng Thân
【Huyền nghi thần quái truyền thống】【Nữ chính đơn nhất】【Niên đại văn】【Việc tang lễ nhi tiên sinh thật lục】【Phong tục quàn ...
Thái Thượng Ngự Quỷ Sát
Trời đất mới khai hỗn độn phân, vạn yêu quỷ quái đều xưng tôn.. Nếu có học ta pháp quá ...
10 Ngày Chung Yên
Không hậu cung, không kịch bản, không phải vô địch, không hệ thống, không phải không có não, khó chịu ...