Quyển 1 · Chương 11: Khuôn mặt trung hậu lão thực

“Tớ đã bảo cái thằng cậu vô sự bất đăng tam bảo điện mà, tự ra ngoài bậu cửa sổ mà lấy.”

“Dạ vâng, vẫn là cụ trượng nghĩa nhất.” Vừa nói, hắn vừa xăm xăm bước hai bước đến trước bậu cửa sổ, bắt đầu mày mò chiếc đài đĩa.

Ông lão tự thân quay về chiếc ghế chao, thong thả lắc lư trở lại, chừng như cảm thấy hôm nay chưa cất giọng nên cứ hắng giọng ư hử hát theo.

Vương Tiểu Cường vặn qua vặn lại mấy dải tần mà chẳng hề có tín hiệu, chỉ toàn tiếng xè xè. Nghe tiếng hắng giọng hát xướng của ông lão, hắn càng thêm sốt ruột, bèn xỉa xói hai câu: “Cụ này, ngày nào cụ cũng hát mà chẳng thấy tiến bộ tẹo nào, rõ ràng là lệch tông rồi đấy.”

“Hơ, cái thằng oắt này, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, không cần đến ta nữa là bảo cút ngay đấy à.”

“Thôi được, thế cháu không làm phiền cụ nữa, cái đài cháu cầm đi trước nhé, có tin tức gì cháu thông báo cho cụ đầu tiên.” Nói đoạn, Vương Tiểu Cường xách chiếc đài phóng vọt ra ngoài.

“Hứ, lão Vương hiền lành là thế, sao lại đẻ ra cái thứ nghịch tử này không biết.” Ông lão lẩm bẩm hai câu, rồi lại tự thân lắc lư ghế chao.

Vương Tiểu Cường về đến nhà, gào to: “Anh Anh, lên đây.” Anh Anh thò đầu thò cổ chui từ dưới hầm lên, Vương Tiểu Cường nhét ngay cái đài vào tay cô, dặn dò: “Giao cho em một nhiệm vụ, canh chừng cái đài này, thử từng dải tần một xem có bắt được thông tin gì không.” Rồi lại hét lên: “Bố mẹ ơi, hai người nấu chút gì ăn đi, lũ trẻ chắc đói rồi đấy, con ra phía văn phòng thị trấn xem có tin tức gì không. Trước khi con về tuyệt đối không được mở khóa cổng đấy.”

Nói rồi Vương Tiểu Cường lái xe thẳng tiến về phía văn phòng thị trấn, trên đường gặp vài người rải rác, ai nấy đều mang vẻ mặt bàng hoàng ngơ ngác. Văn phòng thị trấn cách nhà Tiểu Cường không quá bốn cây số, chưa đầy năm phút Tiểu Cường đã đến trước cổng, đúng lúc thấy vài người từ trong trú ẩn trú không đối diện văn phòng thò đầu ra ngó ngàng, Tiểu Cường liền chạy vội tới, gào to: “Mấy anh em ơi, các anh là người của văn phòng à.” Một người đàn ông trung niên gật đầu, Tiểu Cường vội vàng tiến lên, hai tay nắm chặt lấy tay người đó: “Mới tìm thấy sếp rồi, sếp ơi, cho tôi hỏi chút, trận đánh này đã xong chưa, hiện tại chúng ta an toàn không?” Người trung niên nghe gọi mình là sếp thì lập tức cất cao sống lưng, nghiêm nét mặt đáp: “Hiện tại chúng tôi cũng chưa có tin tức rõ ràng, cấp trên hiện giờ không liên lạc được, chúng tôi đang tìm cách, nếu có tin tức sẽ thông báo cho mọi người sớm nhất, phiền anh về nhắn lại với mọi người là hãy tin tưởng vào chính quyền.”

Tiểu Cường thấy bên này cũng mù tịt thông tin nên chẳng thèm dông dài nữa, bảo: “Thế thì làm phiền sếp quá, sếp cứ bận việc đi, tôi không quấy rầy nữa.” Nói xong liền quay đầu lên xe vút đi mất hút, người đàn ông trung niên ngẩn người ra rõ ràng, có vẻ vẫn chưa thoát khỏi cái vai diễn vừa rồi. Tiểu Cường càng ngẫm càng thấy có gì đó sai sai, văn phòng chính quyền đáng lẽ phải có phương thức liên lạc khẩn cấp chứ, không liên lạc được nghĩa là tình hình vô cùng nghiêm trọng, vẫn phải tự mình nghĩ cách thôi.

Lái xe về đến nhà, thấy Anh Anh đang nằm xoài trước cái đài vặn vặn chỉnh chỉnh liên tục, hắn biết ngay bên này cũng chẳng thu được kết quả gì. Bất chợt, mùi thức ăn thơm phức bốc lên làm cái bụng hắn réo lên sòng sọc. Mẹ nấu món mì, trong phòng ăn một bàn lớn quây quần đông đủ, bảy đứa trẻ cộng với người lớn là mười hai người, hừm, xôm tụ thật.

Nước sốt ăn kèm mì có hai vị, thịt băm cà tím và tương trứng, thêm vài cọng hành hoa tươi rói, Tiểu Cường đánh chén tì tì. Vừa ăn hắn vừa lầm tầm lẩm bẩm: “Phía văn phòng thị trấn cũng chẳng liên lạc được với cấp trên, ngơ ngác cả lũ. Chị Lý này, ăn xong chị với mẹ em thống kê lại xem đồ ăn thức uống của chúng ta còn duy trì được bao nhiêu ngày nữa nhé. Từ sáng bắt đầu không kích là điện nước đã cắt rồi, bố xem có kiếm được chút rau xanh, thịt, trứng gì không, đổi với nhà ai cũng được. Bố đừng có thật thà quá đấy, gặp ai cũng phải than nghèo kể khổ, cứ bảo nhà đông con chẳng có gì ăn nữa rồi, nhớ kỹ chưa đấy.” Lão Vương nghe vậy hơi ngại ngùng. “Thế này... đều là hàng xóm láng giềng cả, e là không tiện lắm đâu.”

Tiểu Cường ân cần chỉ bảo: “Ai cũng biết bố là người thật thà, bố than nghèo kể khổ với họ thì họ mới tin, chứ con mà đi thì e là chẳng ai chịu đổi đâu. Người ta còn phải đề phòng con nữa cơ. Cái gương mặt trung hậu thật thà này của bố giờ chính là cái biển hiệu mạ vàng đấy.”

Cả bàn ăn ngơ ngác nhìn Tiểu Cường, có hai đứa nhỏ mắt tròn mắt dẹt đảo liên hồi không biết đang tính toán trò gì.

“Anh đừng có mà ăn nói lung tung trước mặt lũ trẻ, dạy hư chúng nó là tôi không xong với anh đâu đấy.” Mẹ Lý quát lớn.

“Đây của con là đạo sống chân chính đấy nhé, cụ xưa đã dạy rồi, giấu giàu xoe xùa, tỏ ra yếu thế, đây toàn là lời vàng ngọc của bậc tiền nhân cả đấy.” Lời này tuy có vài phần có lý, nhưng Mẹ Lý vẫn cứ thấy sai sai ở đâu đó.

“Anh Anh, cái đài đó em phải giữ cho cẩn thận đấy, có tin tức gì phải báo ngay cho anh, đấy là việc quan trọng nhất lúc này.” Trình Anh gật đầu như gà mổ thóc: “Anh Cường, bố mẹ em giờ đều mất liên lạc rồi, chẳng biết thế nào nữa, lúc anh ra văn phòng thị trấn xem có hỏi thăm giúp em tình hình bên đó được không.” Tiểu Cường lắc đầu bảo, trong nước còn chẳng liên lạc nổi nữa là nước ngoài càng vô vọng, chuyện này anh ghi nhận rồi.

Trình Anh gật đầu, lại nói: “Mấy anh em trong nhóm chat cũng đều ngoại tuyến hết rồi, không biết ra sao nữa.”

Tiểu Cường chép miệng hai cái, bảo: “Trước đó anh đã đánh tiếng với mấy đứa rồi, bảo phải để ý một chút, rốt cuộc chẳng đứa nào chịu tin anh cả, giờ thì thân ai nấy lo thôi.”

“Ai bảo bình thường anh toàn lừa tụi em chứ.” Anh Anh nhỏ giọng lầm bầm.

“Em nói gì cơ? Anh lừa tụi em hồi nào, đấy là thể hiện trọn vẹn giá trị cuộc sống của tụi em đấy chứ, một lũ ăn cháo đá bát, hừ.” Nói xong, cũng chẳng thèm đợi mọi người tập thể khinh bỉ mình một trận, hắn đã bước tót ra khỏi phòng ăn.

Đúng lúc những con người may mắn sống sót tưởng chừng chiến tranh đã khép lại, trên khắp thế giới liền xảy ra những trận động đất dữ dội trên diện rộng, vô số mảng lục địa dịch chuyển nghiêm trọng, có nơi địa hình đột ngột nhô cao, có nơi địa hình lại hoàn toàn chìm nghỉm dưới mặt biển. Ở các vùng duyên hải, mặt biển phía xa cứ dâng cao dần lên, giống như có ai đó từ đáy biển lật tung mặt nước lên vậy, tiếng rít gào như tiếng gầm của cự thú chốn biển sâu, những con sóng khổng lồ cao hơn hai trăm mét cuồn cuộn đổ về, kẹp theo đủ loại tàu thuyền lớn nhỏ xoay vần không ngừng trong làn sóng dữ, ngay khoảnh khắc ngọn sóng chạm vào đất liền, những tòa nhà cao tầng đại diện cho văn minh nhân loại trong chớp mắt đã biến thành những khối đồ chơi vỡ vụn, từng dải rộng lớn bị nuốt chửng vào lòng đại dương. Làn sóng cuồng phong dũng mãnh tiến về phía trước như binh đoàn của Hải thần, tàn phá dữ dội suốt hơn một trăm tám mươi cây số. Còn vô số hải đảo quốc gia, trong những đợt động đất và sóng thần dồn dập tàn phá, đã mãi mãi chìm sâu xuống đáy biển. Nhiều ngọn núi lửa trên thế giới đồng loạt bùng phát, những rồng lửa bốc lên ngút trời kéo theo luồng khói đen kịt che khuất ánh mặt trời, nham thạch rực cháy bắn tung xối xả khắp nơi như hình phạt của chầu trời, lướt qua từng dải đất đai phì nhiêu phong phú.

Có lẽ đúng như lời Tiểu Cường đã nói, trấn Hạnh Phúc đã trở thành một trong số ít những mảnh đất sạch hiếm hoi còn sót lại trên thế gian, không động đất, không núi lửa, không sóng thần, là nơi được thượng thiên rủ lòng thương xót, nhưng ngẫm kỹ lại thì nơi đây lại càng là một vùng đất nghèo nàn.

Đêm đầu tiên sau đợt không kích, trong gió phảng phất mùi đất cát, lại luôn văng vẳng đâu đây những tiếng sthan van rên rỉ mơ hồ.

Khi chân trời hửng sáng màu bụng cá ôi, một ngày mới lại bắt đầu. Mọi khi vào giờ này, Tiểu Cường đã đang trên đường đánh xe đi làm rồi, thế nhưng hôm nay, e rằng chẳng còn ai bắt xe nữa, Tiểu Cường hiếm hoi mới có dịp rảnh rỗi, song vẫn phải tìm việc gì đó mà làm thì trong lòng mới thấy yên ổn.

Truyện liên quan